Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Sau Li Hôn, Phế Vật Phong Thần - Sở Phong (FULL)

Lục Tây Kiêu lái xe vào một khu dân cư cực kỳ sang trọng, xuống hầm để xe, đỗ lại.

Chu Vãn xuống xe, kéo vali hành lý.

Lục Tây Kiêu đi trước, cô lặng lẽ theo sau, vào thang máy, thấy anh ấn nút tầng 13.

Thang máy lên, cửa mở ra, đập vào mắt là cảnh trong nhà.

Khác hoàn toàn với căn nhà nhỏ kiểu Tây ở thành phố Bình Xuyên trước kia anh sống, trước mắt là phong cách tối giản với ba tông đen - xám - trắng, khắp nơi đều toát ra cảm giác lạnh lẽo.

Cả người cô còn ướt sũng vì mưa, sợ làm bẩn sàn, không dám đi lại tùy tiện.

Cô đứng ngay cửa ra vào, khẽ hỏi: "Lục Tây Kiêu, tôi ở phòng nào?"

Anh nghiêng đầu, nhướng mày, nói như lẽ đương nhiên: "Ớ cùng phòng với anh.

Chu Vãn sững người.

"Anh đã bảo là em đến để ở bên anh rồi, không hiểu 'ở bên nghĩa là gì à?" Lục Tây Kiêu cởi áo khoác, treo lên lưng ghế. "Chẳng phải em giỏi nhất là dùng chính mình để đạt được mục đích à."

Giọng anh lạnh tanh.

Nhưng bao năm nay, Chu Vãn một mình ở ngoài, đủ loại lời khó nghe cô đều đã quen, không dễ gì để mấy câu giễu cợt mỉa mai của anh làm cô bật khóc.

Cô chỉ cúi mắt, nhìn mũi chân mình, thấy bối rối.

"Đi tắm đi." Lục Tây Kiêu nói, chỉ một căn phòng. "Ở đây."

Nước nóng ở nhà anh ổn định hơn nhà trọ nhiều, nhiệt độ giữ đều, không lo đột nhiên quá nóng hay bất chợt mất nước nóng.

Chu Vãn tắm gội xong, quần áo thay đặt trên tay nắm cửa, cô mặc đồ sạch, lấy máy sấy sấy khô tóc.

Rồi cô ngẩng lên nhìn mình trong gương.

Má hơi nóng đỏ, da trắng hồng, tóc vừa sấy bồng nhẹ rủ trước ngực, càng làm gương mặt nhỏ thêm.

Thật ra đến lúc này, Chu Vãn vẫn không nghĩ Lục Tây Kiêu sẽ làm gì với cô.

Anh không phải loại người đó.

Dù có oán hận cô đến mấy, anh cũng không ép buộc cô để tự hạ thấp mình.

Nhưng cảnh tượng như thế, rốt cuộc vẫn khiến người ta căng thẳng.

Chu Vãn hít sâu mấy hơi, mới đẩy cửa bước ra.

Lục Tây Kiêu đã tắm xong, mặc một bộ đồ ngủ màu xám đậm, ngồi trên giường quay lưng về phía cô.

Lúc này Chu Vãn mới để ý mình tắm rồi gội đầu, lại sấy tóc, loay hoay trong đó khá lâu, khiến Lục Tây Kiêu phải qua phòng ngủ bên cạnh tắm.

Cô chậm rãi lết đến, ngồi xuống mép giường.

Động tác nhẹ như sợ làm kinh động người ở bên kia giường.

Lục Tây Kiêu cầm một lọ thuốc ở đầu giường, đổ ra hai viên, không uống nước, nuốt thẳng.

Chu Vãn khựng mày, không nhịn được hỏi: "Thuốc gì vậy?"

"Trị mất ngủ."

Chu Vãn ngẩn ra, chưa kịp nói gì thì Lục Tây Kiêu đã tắt đèn ngay.

Phòng ngủ lập tức chìm trong bóng tối.

Anh vẫn như trước, quen kéo rèm, ánh đèn thành phố không lọt vào, tối đen như mực.

Chu Van cảm thấy anh vén chan nam xuống, lưng cô cang lúc cang cứng lại. Đúng lúc ấy, cổ tay bị anh giật một cái, cô ngã ngửa ra, đổ người trên giường, tóc dài xõa tung.

Lục Tây Kiêu nghiêng người, hơi thở nóng hổi phả bên tai cô.

"Diễn không bằng xưa." Mỗi câu anh nói đều có gai.

Chu Vãn không muốn tranh cãi, cố buông lỏng thân thể và dây thần kinh đang căng như dây đàn, cô khẽ nhấc người, kéo chăn nằm vào.

Giữa hai người như có một vực sâu ngăn cách, Chu Vãn nằm sát mép giường, lơ là một chút là sẽ rơi xuống.

"Chu Vãn." Anh nói.

Chu Vãn đành phải nhích vào giữa, mu bàn tay chạm vào anh, như bị điện giật, lập tức dừng lại.

Mối quan hệ của họ lúc này vừa trần trụi, nhơ bẩn, lại vừa trong sạch đến tột cùng.

Chạm vào tay anh, Chu Vãn theo bản năng nghiêng đầu nhìn anh.

Rõ ràng xung quanh tối om, nhưng mắt Lục Tây Kiêu lại sáng.

Mắt dài hẹp, không mang theo cảm xúc, như một vũng nước chết; thế mà khi ánh nhìn chạm nhau, anh khựng một thoáng, rồi trong mắt bỗng dâng lên nhiều cảm xúc khó gọi tên.

Như một đốm lửa bị thắp lên giữa đêm đen vắng lặng.

Không biết đã bị thắp lên bao nhiêu lần, lại tắt đi bao nhiêu lượt, rốt cuộc chỉ còn lại tro tàn vương vãi.

Anh bất chợt chống người lao lên, cử động mạnh bạo. Bầu không khí thế này quá nguy hiểm, Chu Vãn theo phản xạ đưa tay che trước ngực, nhưng bị anh giật mạnh, ghì chặt hai tay lên trên đầu, ép chặt.

Chu Vãn co chân chống cự, anh lại dùng đầu gối khóa chân cô.

Rồi cúi xuống, mạnh bạo dán môi vào môi cô.

Chu Vãn cau chặt mày, đau đến "ưm" một tiếng. Gọi là hôn, chẳng bằng nói là cắn.

Không theo chút quy tắc nào, vụng về thô bạo, chỉ để trút giận.

Trút cơn vật vã mất ngủ suốt sáu năm qua, trút mọi nỗi ám ảnh, cố chấp không có lối thoát suốt sáu năm, trút cuộc gọi cuối cùng cùng câu "tôi không yêu anh" lạnh lùng xa cách của cô, trút chữ cuối cùng cô nói khi rời đi.

Nhưng trút thế nào cũng không đủ.

Lửa và chấp niệm trong lòng cuồn cuộn, vẫn không tìm được lối thoát.

Đến vị máu tanh ngai ngái mùi gỉ sắt anh cũng đã nếm, vẫn thấy chưa đủ.

Sao cũng không đủ.

Lục Tây Kiêu giơ tay đặt lên cổ mảnh mai của cô, cưỡng bức buộc cô ngửa đầu.

"Chu Vãn." Giọng anh khàn, đáy mắt tối sầm, mặt đanh lại, toát ra sức ép ngột ngạt và khí thế xâm lấn, lạnh giọng từng chữ: "Gọi 'anh'."

Nói cho cùng, ngày đó anh buông tay cô cũng chính bởi một tiếng "anh" ấy đâm vào tim.

Mà lúc này, ngay chính anh cũng không rõ, rốt cuộc là muốn hành hạ Chu Vãn, hay hành hạ chính mình.

Chu Vãn vừa nghe đến từ ấy, cả người rõ ràng giật thót, như chịu nhục cực lớn, cắn chặt môi, quay mặt đi, không cho anh hôn.

Lục Tây Kiêu xoay mặt cô lại, vỗ nhẹ, giọng nhạo báng: "Còn giả vờ gì nữa, trước kia không phải chính cô đến quyến rũ 'anh' sao."

"Không có." Chu Vãn đỏ hoe mắt phản bác.

Đó là quá khứ cô xấu hổ nhất, không muốn nhắc đến, vậy mà Lục Tây Kiêu lại dùng cách thẳng thừng nhất ép cô đối diện với bản thân của ngày trước.

Vì xấu hổ, cả người cô phủ một lớp đỏ, mắt cũng ươn ướt; cô cắn môi, giọng nghẹn đau: "Tại sao ngay cả anh cũng muốn bắt nạt tôi."

Cả ngày hôm nay cô đã bị bắt nạt quá đủ.

Đến chỗ Lục Tây Kiêu, anh còn nói những lời ấy để sỉ nhục cô.

Lục Tây Kiêu lại vì câu đó của cô mà bỗng bùng nổ: "Rốt cuộc là ai bắt nạt ai! Chu Vãn, chuyện của chúng ta, có bằm ra trộn lại thế nào, thì mẹ nó vẫn là em có lỗi với anh!"

Chu Vãn ôm mặt, cuộn người lại.

Lục Tây Kiêu quỳ trên giường, lặng nhìn cô, tai anh chỉ còn nghe tiếng cô khóc thút thít.

Nhưng cuối cùng anh vẫn không đưa tay dỗ dành, mặt sầm lại, không nói một lời, đứng dậy thay đồ, đóng sầm cửa rồi đi.

Cả đêm ấy, Lục Tây Kiêu không quay về nữa.

Sáng hôm sau, Chu Vãn dậy, vốn định dọn dẹp chút, nhưng nhà anh sạch sẽ, thoáng đến mức hầu như chẳng có gì để dọn.

Cô mở máy tính, sửa lại sơ yếu lý lịch, chọn vài công ty gửi đi.

Mấy ngày sau, Lục Tây Kiêu vẫn không về, còn hồ sơ Chu Vãn gửi đều chìm nghỉm, không có hồi âm.

Ban đầu tưởng do cuối năm khó tìm việc, nhưng hồ sơ của cô không tệ: tốt nghiệp trường danh tiếng, điểm số cao, kinh nghiệm thực tập phong phú; lẽ ra không đến mức không có nổi một thư phản hồi, vậy mà kể cả công ty nhỏ cũng không trả lời.

Chu Vãn nhìn hòm thư trống không trên màn hình, thở dài.

Công ty trước kia là doanh nghiệp đầu ngành, có lẽ liên quan đến công ty cũ.

Bỗng WeChat báo tin ở góc phải dưới màn hình.

Trưởng phòng ký túc xá hồi đại học hỏi cả nhóm có muốn thức đêm đón giao thừa không.

Chu Vãn lúc này mới nhận ra, hôm nay đã là đêm giao thừa.

Bạn bè lần lượt đồng ý, Chu Vãn cũng nhắn lại "Được".

Chiều tối, Chu Vãn gội đầu rồi ra ngoài, đi tàu điện đến quán lẩu đã hẹn.

Ba người kia phải tan làm mới qua được, Chu Vãn đi trước lấy số thứ tự, đợi họ đến là vào bàn ăn luôn.

Từ lúc tốt nghiệp đại học đến nay nửa năm, ai cũng bận, bốn người chưa một lần tụ tập đủ.

Vừa gặp là thi nhau kể lể những người kỳ quặc và chuyện kỳ quặc trong công việc, họ hỏi Chu Vãn: "Vãn Vãn, dạo này thế nào?"

Chu Vãn dừng một chút: "Giờ tôi thành người thất nghiệp rồi.'

"Sao vậy?"

Chu Vãn kể những chuyện mấy ngày nay mình gặp.

"Việc lớn như thế sao cậu không nói với bọn mình?"

"Các cậu đều bận, tôi không muốn làm các cậu lo." Chu Vãn cười nhẹ. "Không sao đâu, tôi gửi thêm nhiều hồ sơ nữa thử xem, đổi việc là ổn."

"Sao lại thế được! Cậu có làm sai gì đâu!" Bạn cùng phòng bức xúc vì cô. "Thật sự không còn cách nào khác à?"

Chu Vãn chọc ống hút cốc trà sữa, lắc đầu.

'Thôi, cái loại công ty không phân trắng đen này sớm muộn cũng sập! ở đó tiếp cũng chẳng có tương lai, đổi chỗ khác cũng tốt." Bạn cùng phòng an ủi.

Ăn xong, bốn người cùng dạo trên đường phố một lát.

Trưởng phòng là người bản địa, hai bạn kia quê tỉnh khác, đã mua vé máy bay ngày mai và mốt, nên tiện mua ít đặc sản mang về.

Có một tiệm bánh kẹo khá nổi, họ đều mua chút về cho gia đình ăn.

Hộp quà năm mới làm rất đẹp, kiểu hộp thử, có thể tự chọn mẫu và mùi vị; Chu Vãn cũng mua một hộp, nghĩ Lục Tây Kiêu không thích đồ quá ngọt, bèn mua nhiều vị dừa và vị trà xanh.

"Còn ba tiếng nữa mới đến giao thừa, đi xem phim không?"

"Được, để tớ xem còn ghế không."

Đêm giao thừa rạp chiếu phim chật kín người, chỉ có một suất còn ba ghế hàng đầu trống.

Nhưng xem được nửa tiếng họ đã hối hận: là phim hành động đánh đấm, hơi máu me, bảo sao còn ghế trống, Tết nhất ai xem thể loại này.

May là cảnh đánh đấm quay đẹp, Chu Vãn vẫn xem hết.

Phim kết thúc, bật đèn.

Chu Vãn xoa nhẹ cổ, ngửa đầu lâu hơi mỏi.

Trưởng phòng vừa đi ra vừa chê phim chán.

"Tớ thấy cũng ổn mà, thật ra cốt truyện cũng hay." Chu Vãn cười. "Chỉ là đúng là không hợp xem vào hôm nay."

"Phim nhiều lỗ hổng quá, xem mà tớ nhíu mày suốt, đến cốt truyện còn không theo nổi."

"Lỗ hổng chỗ nào?"

Trưởng phòng nói: "Chỗ nam chính lao ra đỡ dao ấy, đúng là ngược vì ngược. Với góc độ đó, người bình thường sẽ chọn huc bạn mình ra, ai lại đứng ngay trước mặt để che cho người ta, cùng lắm cũng phải bị đâm vào lưng chứ sao lại là trước ngực. Nam chính là cảnh sát, chẳng lẽ không biết vết thương ở trước ngực nguy hiểm nhất à?"

Chu Vãn hồi tưởng lại tình tiết phim vừa xem.

Cảnh tượng ấy bỗng va vào một mảnh ký ức của cô, chồng khít lên nhau.

Bước chân Chu Vãn khựng lại, tim đập mạnh một cái.

"Tại sao?"

"Cậu thử nghĩ là biết thôi, mà việc này còn có nghiên cứu chứng minh rồi. Trong tình huống đó, đa số người sẽ lùi lại hoặc đứng yên, người lao lên vốn chỉ chiếm 1%. Với vị trí trong phim, lao từ phía trước ôm bạn ngã xuống là cách an toàn nhất và vẹn cả đôi bên. Con người có bản năng tự bảo vệ, dù có coi mạng mình nhẹ hơn của đối phương thì cũng không chọn tư thế đó, chắc chắn sẽ là bị đâm vào lưng."

Chu Vãn thấy máu trong người lạnh toát, rồi lại sôi lên, tim đập gấp.

Trong đầu cô nhảy ra một ý nghĩ kỳ lạ.

Nhưng cô không dám nghĩ sâu.

Lục Tây Kiêu là người biết đánh nhau, khi đánh lại vừa hiểm vừa chuẩn, nhiều người sợ anh.

Anh đáng lẽ phải phản ứng ra phương án tối ưu.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!