Dẫu sao Thần Đạo Môn đại diện cho Thần Châu; làm vậy chẳng khác nào gián tiếp uy hiếp Thần Châu, khiến tôn nghiêm của Thần Đạo Môn bị nghi ngờ.
"Làm hay không là chuyện của bọn họ!"
"Anh đã chủ động tới mà lại không cho vào, khiến anh khó chịu thì bọn họ cũng đừng hòng yên thân!"
Thái độ của Sở Phong lúc này rất ung dung.
Dù rằng Thần Đạo Môn quả có thể giúp rất nhiều, nhưng việc của hắn vốn chẳng phải thiếu Thần Đạo Môn là không làm được.
Đối tượng khác nhau thì cách ra chiêu cũng khác nhau.
Đối pho the luc kiểu Than Dạo Mon von tu cho mình la mạnh, So Phong hiểu rõ nếu không phô ra chút khí thế, họ sẽ tưởng hắn dễ bắt nạt, sau này còn ra sức giẫm lên đầu hắn.
Để khỏi bực mình về sau, hắn buộc phải cứng rắn ngay từ đầu, đạp họ xuống một lần cho nhớ, để Thần Đạo Môn hiểu rằng thiếu họ hắn vẫn sống khỏe, và hắn đâu phải quả hồng mềm để ai muốn nắn sao cũng được.
Dạo mấy giờ liền, Sở Phong và Tần Yên Nhiên mới vào nghỉ tại khách sạn.
Hai người vừa bước vào phòng, tin tức bọn họ đã vào khách sạn lập tức truyền tới chỗ Ly Hỏa đang nóng ruột chờ; ông ấy vội vã lên đường tới khách sạn.
Trong phòng, nghe tiếng gõ cửa, Tần Yên Nhiên vô thức nhìn Sở Phong: "Thần Đạo Môn?"
Được hắn ra hiệu, Tần Yên Nhiên lập tức đứng dậy mở cửa.
"Cửu trưởng lão, mời vào!"
Tần Yên Nhiên niềm nở lễ độ; dẫu sao đối phương cũng là trưởng lão xếp thứ chín của Thần Đạo Môn. Sở Phong có tư cách không nể mặt ông ấy, nhưng nàng tự biết mình thì không.
Ly Hỏa cười hề hề gật đầu, bước vào phòng, vừa đi tới ghế sofa vừa nói: "Cậu em đến Kinh Đô sao không báo một tiếng? Nếu tôi biết cậu tới, đã chẳng xảy ra mấy chuyện khi nãy!"
Sở Phong mặt lạnh như băng, điềm nhiên nói: "Thần Đạo Môn các người phách lối quá. Hạng tép riu như tôi, dù có báo trước thì được ích gì?"
"Báo tên của ông với đám lính gác ngoài cổng còn chẳng ăn thua, ông bảo tôi phải làm thế nào nữa?”
Biết Sở Phong đang bực, Ly Hỏa cũng khó mà cãi nhiều, đành nén giọng giải thích: "Đều là lũ bên dưới khinh người quá đáng. Cậu em không cần chấp với chúng."
"Lát nữa tôi nhất định sẽ dạy dỗ bọn chúng cho ra trò."
Ngừng một chút, ông ấy đưa mắt nhìn quanh: "Chỗ này điều kiện không được tốt. Trong Thần Đạo Môn đã sắp xếp nơi ở riêng cho các người, cậu em về đó ở đi!"
Biết lão già này hoàn toàn không để lời mình vào tai, Sở Phong hỏi thng: "Đám người Thần Đạo Môn không nói cho ông biết tôi đã dặn gì lúc rời đi à?"
Những lời Sở Phong nói trước khi rời đi, Ly Hỏa dĩ nhiên biết.
Bảo rước bằng kiệu tám người khiêng thì nghĩ sao cũng thấy không ổn, ông ấy chỉ còn biết giữ bình tĩnh nói: "Cậu em, thật không cần đâu. Bọn họ đã nhận ra sai lầm, đang cho để xin lỗi cau đay, chung toi đi ngay thoi!"
"Ông tưởng tôi đang nói đùa với ông sao?"
Sở Phong lạnh lùng nhìn chẳm chằm Ly Hỏa; giọng điệu khó chịu khiến ông ấy hiểu rằng hắn nói thật chứ không phải bông đùa, càng không phải mình đến đây nói đôi câu mềm mỏng là có thể coi như chưa có gì.
Ly Hỏa im lặng, trong lòng cực kỳ khó xử, đồng thời hận thấu xương đám thuộc hạ đã ngăn Sở Phong lúc đó.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!