Luồng chân khí còn sót của một vị Đại Tông Sư.
Ban đầu vì chưa rõ tình hình, chuyện đó đúng là làm Sở Phong giật mình, thoáng hoảng.
Nhưng khi cảm nhận chỉ là luồng chân khí còn lại của một vị Đại Tông Sư nhất phẩm, Sở Phong lập tức nhẹ nhõm.
Lúc sung sức nhất, anh chỉ cần nghĩ một cái là xua tan được chút chân khí này
Có điều hiện tại vì vấn ề than the, chut chan khí ấy vẫn co thể gây tổn thương, khiến anh muốn diệt sạch nó cũng phải tốn đôi chút công phu.
Thế nhưng những gì xảy ra sau đó khiến Sở Phong phải thở dài: nhiều bí mật đôi khi chỉ nhờ cơ duyên trùng hợp mới lộ ra.
Từ khi lấy được ngọc bài hình rồng và biết không ít người đang ráo riết săn thứ này, anh luôn tự hỏi rốt cuộc nó đặc biệt ở chỗ nào mà khiến họ suốt hơn hai mươi năm vẫn chưa chịu bỏ cuộc.
Trước khi ra tay, anh hoàn toàn không ngờ mình lại vì thế mà khám phá ra bí mật của ngọc bài hình rồng.
Luồng chân khí sót lại của Đại Tông Sư bám theo, chui thắng vào cơ thể. Anh đang định vận chân khí của mình để diệt trừ thì biến cố bất ngờ xảy đến.
Ngay lúc đó, anh chỉ cảm thấy ngọc bội hình rồng đeo trước ngực khẽ nóng lên, rồi luồng chân khí của Đại Tông Sư kia bị ngọc bài hình rồng hút sạch.
Thế là mọi chuyện kết thúc.
Chuyện hộc máu, mặt tái nhợt-tất cả chỉ là giả vờ.
Bởi Sở Phong rất rõ, trong mắt người ngoài, chân khí còn sót của Đại Tông Sư nguy hiểm và khó đối phó đến mức nào; nếu không, Hà Lão đã chẳng bị một tia chân khí quấy nhiễu suốt nhiều năm.
Giải quyết quá dễ dàng chỉ tổ phơi bày thêm bí mật của bản thân.
Huống hồ khi ấy Hà Lão còn âm thầm tính toán, càng khiến anh cảnh giác.
Nhưng cơn giận bộc phát sau đó thì đúng là thật.
Anh hiểu rõ, nếu mình chỉ là một võ giả tầm thường thì hẳn đã sớm đi vào vết xe đổ của Hà Lão.
Tưởng đâu Hà Lão mặt mày hiền từ là người tốt, chẳng ngờ lão già đó lại ôm dã tâm, lợi dụng thiện ý của anh để mưu đồ.
Anh thật muốn hỏi: chẳng lẽ nói rõ hết mọi chuyện thì tôi lại không tìm cách cứu chữa à?
Anh nổi giận là để Hà Lão tự thấy hổ thẹn, qua đó moi từ lão chút đồ tử tế bù đắp cho mình.
Không ngờ Hà Lão lại bằng lòng làm nô bộc cho anh.
Chỉ vậy thôi vẫn chưa đủ làm nguôi hết lửa giận trong lòng anh.
Điểm chiến công đã dùng hết, nghĩ tới đống dược liệu trong kho báu, anh thèm lắm, liền nhân cơ hội ép Hà Lão mang về cho bằng được.
Trên giường, Tần Yên Nhiên đang tận hưởng mà nghe hết sự tình, trong lòng thầm than: thế gian đúng là quá phức tạp, khắp nơi bẫy rập, sơ sẩy một chút là bị hại đến chết.
Rồi nhớ tới việc Sở Phong đến kho tư liệu của Thần Đạo Môn và ở đó cả đêm, mỹ nhân lại hỏi có thu hoạch gì không.
Với người của mình thì chẳng cần giấu diếm, anh lập tức kể hết những gì thu được.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!