Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Thần Ma Chi Chủ - Ninh Minh (FULL)

Tối đừng đi ra ngoài.

Đây là câu nói mà Ninh Minh nghe được nhiều nhất trong suốt mười ba năm.

Mà điều này cũng là chuyện thường ở thế giới này.

Sau khi dẫn ba nam một nữ kia vào nhà mình, Ninh Minh quay đầu nhìn thôn làng chìm trong bóng tối.

Thôn hoang vắng trống rỗng, vẫn luôn an tĩnh không một tiếng động như nghĩa địa trong núi.

Rầm!

Nam tử cao gầy đột nhiên đóng cửa phòng lại làm cho. Ninh Minh nhìn qua, hình như người này hơi vội vàng?

Vào trong phòng, nam tử cao gầy mới mở miệng nói: “Không ngờ sâu trong núi Đại Thanh còn có một thôn làng, đúng là bất ngờ.”

“May là còn có thôn đấy”

Một nam nhân trằng trẻo mập mạp khác nói: “Nếu không đêm nay chúng ta phải ôm đầu qua đêm bên ngoài rồi.”

Nghe cuộc đối thoại của hai người, Ninh Minh không khỏi †ò mò.

Dù sao hắn vẫn luôn sinh hoạt ở trong thôn, từ nhỏ đến lớn chưa từng đi ra ngoài nên không có nhiều hiểu biết về thế giới bên ngoài.

“Ngươi tên là gì?”

Đúng lúc này, Trần Kiêm Gia nhìn Ninh Minh.

Nàng ấy mặc quần áo trăng, làn da trắng như tuyết, dáng người uyển chuyển, có một khí chất độc đáo mà nữ tử trong thôn không có.

“Ninh Minh” Ninh Minh cười thẹn thùng.

Trần Kiêm Gia nhìn người mập mạp trắng nõn kia: “Ngô Tiết”

Người mập mạp tên là Ngô Tiết lấy ra một ít bạc nặng trịch đưa cho Ninh Minh, nói: “Đa tạ Ninh tiểu hữu chịu cho chúng ta ở nhờ một đêm. Với cả, không biết thôn này tên là gì?

“Thôn Hoang Vắng.”

“Thôn Hoang Vắng?”

Mấy người lẩm nhẩm ghi nhớ trong lòng.

Đồng thời, nam tử cao gầy khác đang đánh giá nhà Ninh Minh.

Cấu trúc ngôi nhà kiểu nhà ống, bên ngoài có một phòng, bên trong có một phòng. Đồ nội thất đơn sơ, không có chỗ nào đáng chú ý.

“A???”

Nam tử cao gầy nhìn thấy bên trong còn có một cánh cửa, định mở cửa đi vào quan sát.

Ninh Minh vội vàng cản lại, nói: “Muội muội ta đang nghỉ ngơi bên trong, không tiện quấy rầy”

“Ngươi còn có muội muội à?”

Nam tử cao gầy có đôi mắt sắc bén như diều hâu, có cảm giác dò xét.

“Thì làm sao?” Ninh Minh khó hiểu hỏi lại.

Bên kia, Ngô Tiết tìm chỗ ngồi xuống, hỏi: “Vậy cha mẹ ngươi đâu?”

Ninh Minh nói: “Qua đời mấy năm trước rồi.”

Nam tử cao gầy nhìn cánh cửa sau lưng Ninh Minh, sau đó xoay người lại gần nữ tử bạch y kia.

Từ góc độ này, thứ tự của nhóm người bên ngoài này rất rõ ràng.

Trần Kiêm Gia là chủ, ba người một béo hai gầy đều là tôi tớ. Còn có nam tử áo xanh kia, địa vị của hắn ta có lẽ cũng không thấp hơn Trần Kiêm Gia.

Nguyên nhân rất đơn giản, cái tên này vẫn luôn tỏ vẻ kiêu căng ra mặt.

Giống như nhà của hẳn không chứa nổi hẳn ta vậy.

Ninh Minh lại nói chuyện với nhóm người này thêm một lúc nữa.

Ngô Tiết hỏi rất nhiều chuyện về thôn Hoang Vẳng như là: Trong thôn có bao nhiêu người, thường ngày các thôn dân sinh hoạt như thế nào, gần đây có nhiều người chết hay không?

Ninh Minh tuổi nhỏ nhưng không phải kiểu người bất cẩn, tất nhiên sẽ không nói thật hết.

“Thôn dân bọn ta thành thật chất phác, nhiệt tình hiếu khách”

Ninh Minh dù sao trông còn trẻ, nói chuyện rất hồn nhiên: “Sau này mọi người có thể tới chơi nhiều hơn.”

“Tên tiểu tử này không đơn giản.”

Nhưng Ngô Tiết lại quay sang nhìn nam tử cao gầy, trong lòng đều đã đoán ra được.

Đúng lúc này, nam tử áo xanh lần đầu tiên mở miệng, giọng nói rất trong trẻo: “Ta thấy trong nhà ngươi không đốt đèn trường mệnh, ngươi không sợ à?”

“Đèn trường mệnh?”

Ninh Minh sững sỡ, đây là lần đầu tiên hắn nghe thấy từ này.

“Má nó! Ta thấy nơi này sóng êm gió lặng, suýt chút nữa còn tưởng rẵng đã về Häc Thủy Thành”

Nói rồi, Ngô Tiết lúc này mới vỗ đầu, vội vàng lấy ra một chồng giấy vàng từ trong túi.

Mở từng lớp giấy vàng ra, bọc bên trong là vài ngọn nến trắng đục to bằng ngón tay cái.

'Thắp nến lên, ánh lửa không có màu cam thông thường mà có màu xanh lơ. Hơn nữa khi đốt còn có một mùi thơm lạ lùng.

Ninh Minh tò mò không thôi: “Đây là đèn trường mệnh à?”

“Ngươi không biết hả?!”

Nghe vậy, Ngô Tiết sửng sốt, như kiểu bất ngờ vô cùng.

Ninh Minh quả thật không biết: “Không biết thì sao?”

“Đèn trường mệnh chính là thứ bảo vệ mạng sống của chúng ta! Có thể xua đuổi phần lớn tà mai”

Ngô Tiết nhìn Ninh Minh như đang nhìn quái vật: “Ngươi không biết đèn trường mệnh thì sao có thể sống đến lúc này? Những thôn dân không nói cho ngươi biết hả?”

Hỏi đến dây, nhất thời Ninh Minh không biết nên trả lời như thế nào.

“Ta có thể nói rõ ràng cho ngươi biết: Không có đèn trường mệnh, nếu ngươi ở bên ngoài tuyệt đối không sống qua nổi một đêm!”

Ngô Tiết nhấn mạnh: “Mười ba năm trước khi ngôi sao Ky Thần Yêu rơi xuống nhân gian, đến tối những thứ quỷ quái trong đêm sẽ đến quấy r‹

“Cho dù ở Hắc Thủy Thành có hàng trăm nghìn người, mỗi nhà đều phải thắp một ngọn đèn trường mệnh vào ban đêm, nếu không ngươi sẽ nhìn thấy thứ còn đáng sợ hơn cả cái chết!”

Câu cuối cùng khiến vẻ mặt Ninh Minh hơi cứng đờ, sống lưng ớn lạnh.

Có ý gì?

Thế giới này đáng sợ như vậy sao?

Lần đầu tiên Ninh Minh biết đến thế giới bên ngoài từ những người ngoài.

Tuy rằng trước đó ông lão trong thôn đã nhắc đến, nhưng Ninh Minh chỉ cho rằng mấy ông lão không muốn hẳn rời đi

nên cố ý nói quá.

Không ngờ, thế giới thật còn đáng sợ gấp mấy lần so với lời ông lão nói!

“Tiểu thư, thôn làng này tuyệt đối không bình thường!” Cùng lúc đó, nam tử cao gầy nhỏ giọng nói với Trần Kiêm Gia: “Tiểu tử này chưa từng nhìn thấy đèn trường mệnh, trừ

khi là quá nghèo, quá lạc hậu.”

Còn chưa dứt lời, Trần Kiêm Gia đã gật đầu, đồng thời không nhịn được nghĩ lung tung.

Cho dù ở tông môn nàng ấy tu hành, mỗi khi màn đêm buông xuống, mỗi đệ tử phải thắp vài ngọn đèn trường mệnh trong phủ, chưa kể những đệ tử đi bên ngoài, để đề phòng gặp những những thứ không rõ ràng.

Mà ở một thôn làng lẻ loi hoang vu bên ngoài...

Đột nhiên, Trần Kiêm Gia nhìn cảnh đêm tối đen như mực ngoài cửa sổ, không biết vì sao, trong lòng nảy sinh một cảm giác khác thường.

“Hy vọng tối nay sẽ trôi qua suôn sẻ.”

Nghĩ như vậy, Trần Kiêm Gia duỗi tay sờ viên đá màu đen trong lòng.

Khi vuốt ve vật ấy, trái tim nàng ấy dần dần bình tĩnh lại.

Màn đêm dày đặc che phủ cửa sổ.

Bởi vậy, Trần Kiêm Gia không nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài, thế nên mới không bị dọa sợ.

Mà điều khiến người ta kinh sợ chính là, trong bóng đêm, trong thôn làng tĩnh mịch như nghĩa địa, dưới gốc cây hòe già có hai bóng đen đang đứng.

Bọn họ lắng lặng đứng đó, không động đậy tựa như một tảng đá màu đen, như thể đã hòa làm một với bóng đêm.

Trời đất rõ ràng không có gió nhưng cây hòe già kia lại rung động xào xạc, từng chiếc lá đều đung đưa như đang phát nhạc.

“Đã đốt đèn trường mệnh rồi, nhanh đấy.”

Đột nhiên, một giọng nói khàn khàn vang lên.

“Ninh ca nhi muốn tu hành cũng không phải ngày một ngày hai.”

Một giọng nói quen thuộc khác cũng vang lên: “Đêm nay để nó xem xem tu sĩ là như thế nào.”

Đêm đã khuya.

Trong phòng.

Nói chuyện với nhóm người bên ngoài một lát, Ninh Minh thu được rất nhiều tin tức về thế giới bên ngoài, thậm chí còn biết một thứ đặc biệt gọi là đèn trường mệnh.

Trong lòng có chút sợ hãi, đồng thời cũng có chút hưng phấn.

Thế giới tu tiên này rất đặc biệt, với hän chäc hẳn nó sẽ còn thú vị hơn nữa.

Nhìn ngọn nến xanh kia, Ninh Minh đã tưởng tượng ra cảnh: Tay hắn cầm một ngọn nến đi trong màn đêm tĩnh mịch lạnh lẽo. Ánh lửa chiếu sáng một khu vực nhỏ, bên ngoài ánh lửa là một sự hiện diện quỷ dị và lạ lãm.

“Khụ!"

Đột nhiên, Trần Kiêm Gia che miệng mũi lại ho khan.

“Tiểu thư!”

Đám người Ngô Tiết lập tức biến sắc.

“Không sao.”

Trần Kiêm Gia lắc đầu, sắc mặt hơi tái nhợt. Nàng ấy đứng dậy đi tới một chỗ khác, sau đó ngồi xuống, dựa lưng vào tường.

“Bị thương ở đâu à?”

Ninh Minh kinh ngạc nhìn Trần Kiêm Gia.

Đúng lúc này, nam tử cao gầy đột nhiên lạnh lùng nói: “Không nên hỏi thì đừng hỏi.”

“Không ổn lắm.” Ninh Minh mơ hồ đã nhận ra khác thường.

Tại sao trưởng thôn Lý gia gia lại để cho đám người bên ngoài này vào nhà hẳn ở?

Đầu tiên, các thôn dân không muốn cho hẳn tu luyện. Họ đã nhắc nhở không ít lần, tu hành có cấm ky, bọn họ không

muốn hẳn dính dáng đến nó.

Mà trong đám người từ bên ngoài này chắc chắn sẽ có tu sĩ, chẳng lế trưởng thôn đổi ý?

Ninh Minh cảm thấy không có khả năng, đôi lông mày dần nhíu lại.

Đúng lúc này... Trong buồng truyền đến tiếng vang rất nhỏ. Ánh mắt đám người Ngô Tiết thay đổi.

Ninh Minh vội vàng đứng dậy, giải thích: “Chắc là muội muội ta tỉnh rồi, ta đi vào xem thử.”

Rầm!

Đóng cửa phòng lại, Ninh Minh đi vào buồng trong.

Trong không gian vuông vức đặt hai cái giường, chỉ có một cửa số, không khí hơi nặng nề.

Trên giường bên phải có một thiếu nữ đang năm.

Đó là muội muội của Ninh Minh, Ninh Dao.

Thiếu nữ cũng mười ba tuổi, mặc một bộ váy lụa trắng tinh, thân hình nhỏ nhắn. Khuôn mặt nhỏ bằng lòng bàn tay, đường nét thanh tú nhưng có vẻ hơi suy dinh dưỡng, tóc hơi

khô vàng, làn da thiếu máu.

Điều đáng nhắc tới là Ninh Dao cũng không phải ruột thịt, nàng ấy cũng là trẻ mồ côi trong thôn.

Sau khi Ninh Qua Tử chết, Ninh Minh và Ninh Dao sống nương tựa lẫn nhau suốt bảy năm.

“Tỉnh rồi à?” Ninh Minh tiến lên, tri kỷ rót cho nàng ấy một cốc nước.

Ninh Dao nhấp ngụm nước, sau đó hỏi: “Ca, trong nhà có ai à?”

“Ừ” Ninh Minh gật đầu: “Tới từ bên ngoài, nghỉ qua đêm ở nhà chúng ta một hôm rồi sẽ đi.”

Nhưng Ninh Dao lại nhíu mày, ôm ngực nói: “Ca, vừa rồi †a năm mơ, đêm nay có cảm giác sẽ xảy ra chuyện không tốt.”

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!