- Thả ngươi, ta thật vất vả đem ngươi tới nơi này, ngươi cảm thấy ta sẽ thả ngươi sao?
Đế Thương âm hiểm cười nói, tựa như âm mưu đạt được, trên mặt đều là vẻ đắc ý.
Nói đến đây, Đế Thương sắc mặt đột nhiên lạnh lẽo, sát cơ nở rộ:
- Một Chiến Thánh cảnh cũng dám nói khoác mà không biết ngượng, để cho ta sống không bằng chết?
Sắc mặt Tiêu Phàm lạnh lùng, hắn phát hiện bản thân vẫn là quá thiện lương, lại bị một người xa lạ lừa.
Vừa nãy Đế Thương cố ý để Huyết Thần Long tản mát ra uy thế cường đại, Tiêu Phàm còn tưởng rằng hắn có bao nhiêu cường đại, nhưng mà hiện tại xem xét, Tiêu Phàm lại phát hiện Ý Thức hắn hết sức yếu ớt, đây cũng là điểm Tiêu Phàm phát hiện không thích hợp.
Hiện tại Tiêu Phàm đã hoàn toàn xác định, thực lực Đế Thương không gì hơn cái này, bằng không hắn cũng sẽ không đem bản thân gạt tới nơi này.
- Ngươi không phải Ý Thức Huyết Thần Long, ngươi là ai?
Tiêu Phàm ngưng tiếng nói, sắc mặt chậm rãi khôi phục bình tĩnh.
Nếu như Đế Thương biểu hiện thập phần cường thế, Tiêu Phàm còn sẽ sợ hãi mấy phần, hắn càng là không chịu nổi, Tiêu Phàm càng khinh thường.
Tiêu Phàm đã đoán được nguyên nhân Đế Thương muốn vây khốn hắn, tám chín phần mười là muốn đoạt thân thể hắn, chỉ là thân thể bản thân dễ dàng đoạt như vậy sao?
Đương nhiên, nếu như nếu là đổi lại những người khác, Đế Thương có lẽ thật đúng là có khả năng thành công, nhưng Tiêu Phàm là người nào, hắn nắm giữ năng lực nhất tâm nhị dụng.
Đi tới nơi này cũng chỉ bất quá là một nửa tâm thần hắn mà thôi, một nửa tâm thần khác còn có thể thao túng thân thể.
- Ta là ai? Ta đương nhiên chính là Ý Thức Huyết Thần Long.
Đế Thương lạnh lùng cười một tiếng, nói:
- Ngươi có nhục thân, ta muốn, ha ha, rốt cục có thể rời đi nơi quỷ này.
- Chờ đã!
Tiêu Phàm vội vàng gọi lại.
- Ha ha, nghĩ đến nhục thân Tu La Điện Chủ khẳng định sẽ không kém đi.
Tiếng cuồng tiếu truyền đến, thân hình Đế Thương lóe lên liền không thấy tăm hơi, căn bản lười nhác cùng Tiêu Phàm nói nhảm.
Tiêu Phàm cau mày, bất đắc dĩ lắc đầu:
- Lúc đầu nghĩ cho ngươi một cái cơ hội, ngươi tự tìm chết, vậy cũng đừng trách ta.
Tiêu Phàm hít sâu một cái, Tiêu Phàm lần nữa nhìn về phía sợi tơ huyết sắc quanh thân, lấy nhãn lực Tiêu Phàm tự nhiên liếc ra, những sợi tơ huyết sắc chỉ là một loại Hồn Văn đặc thù mà thôi.
Chỉ là Hồn Văn lại có thể công kích Linh Hồn, việc này khiến Tiêu Phàm rất ngạc nhiên không thôi.
- Hồn Văn mặc dù rất thâm ảo, nhưng ta có vẻ như cũng có thể xem hiểu một hai.
Ánh mắt Tiêu Phàm sáng lên, như có sở ngộ.
Nếu như có thể lĩnh ngộ Hồn Văn công kích linh hồn, Tiêu Phàm tin tưởng, cường độ Linh Hồn bản thân tuyệt đối sẽ đạt tới một cấp độ thập phần cường đại.
Cho dù đến thời điểm rời đi nơi đây gặp gỡ Phục Nhất Tiếu, Tiêu Phàm cũng không cần e ngại hắn công kích linh hồn.
Tiêu Phàm ngồi xếp bằng, lẳng lặng quan sát sợi tơ huyết sắc, bắt đầu lĩnh ngộ.
Nếu để cho người thấy cảnh này, nhất định sẽ kinh ngạc không thôi, Tiêu Phàm lúc này còn có tâm thần lĩnh ngộ, qua một lúc khả năng nhục thân đều không.
Lại nói Ý Thức Đế Thương biến mất ở trong không gian, lần nữa xuất hiện đã là bên ngoài không gian, nhìn thấy Tiêu Phàm đứng ở đó không nhúc nhích, trên mặt Đế Thương lộ ra vẻ xán lạn.
- Lão đồ vật, lần này, ai cũng đừng hòng vây khốn ta, ngươi ngay tại nơi này tự sinh tự diệt đi.
Đế Thương cười ha ha một tiếng, Linh Hồn hắn không phải bình thường cường đại, lại có thể ly thể mà không tiêu tan.
- Diệt Thần!
Cũng đúng lúc này, một đạo thanh âm băng lãnh vang lên, lại nhìn thấy Tiêu Phàm nguyên bản không nhúc nhích đột nhiên bộc phát ra khí thế đáng sợ một kiếm chém ra, một đạo kiếm khí màu đỏ ngòm xông thẳng Đế Thương mà đến.
- Ngươi làm sao còn có thể động?!
Đế Thương kêu sợ hãi không thôi, trong mắt đều là vẻ kinh hãi.