Bọn Long Vũ tất cả đều bị chấn động đến thất điên bát đảo, cũng may Tiêu Phàm không phải cố ý công kích bọn hắn, hơn nữa còn có ý né qua bọn hắn, bằng không mà nói, đoán chừng bọn hắn cũng hẳn phải chết là không nghi ngờ.
Sau một lát, hư ảnh Huyết Thần Long chậm rãi biến mất, mảnh không gian này cũng lần nữa khôi phục bình tĩnh.
- Đều chết?
Đám Phong Lang lấy lại tinh thần, đung đưa đầu nhìn bốn phía, con ngươi kịch liệt co vào nhiều lần.
Thực Cốt Trùng lấy ngàn mà tính, trong đó càng không thiếu tồn tại Cửu Giai, vậy mà Tiêu Phàm vừa hô, tất cả đều chết, điều này bảo bọn họ làm sao mà tin đây?
Nhìn thi thể Thực Cốt Trùng rơi xuống, đám người hãi hùng khiếp vía một trận, tất cả đều bị thực lực Tiêu Phàm làm cho chấn kinh.
Nguyên bản bọn hắn coi là bản thân đột phá Chiến Thánh cảnh, cùng Tiêu Phàm chênh lệch sẽ không quá lớn, nhưng hiện tại nhìn đến, ý nghĩ bọn hắn là buồn cười biết bao.
Cho dù là đột phá Chiến Thánh cảnh, Tiêu Phàm vẫn là người nổi bật bên trong cùng giai, mà bọn hắn chênh lệch cùng Tiêu Phàm chỉ có thể càng ngày càng lớn.
- Khó trách Đế Thương nói, sau khi đột phá Chiến Thần cảnh, người tu Linh Hồn mặc dù rất ít nhưng địa vị rõ ràng so với tu nhục thân cao hơn, uy lực Thần Long Ngâm này quá là đáng sợ.
Tiêu Phàm cũng bị một hống chi uy làm cho chấn kinh.
Hắn cũng không nghĩ tới mình trong quá trình thức tỉnh Thần Long Huyết Mạch đã lĩnh ngộ Linh Hồn công kích vậy mà cường đại như thế, trực tiếp miểu sát lấy ngàn Thực Cốt Trùng.
- Phục Nhất Tiếu đâu?
Tiêu Phàm từ trong lúc khiếp sợ lấy lại tinh thần, lại phát hiện Phục Nhất Tiếu không thấy tăm hơi.
Vừa mới một kích mặc dù đầy đủ cường đại nhưng Tiêu Phàm biết rõ, chỉ dựa một kíchnày là không có khả năng g**t ch*t Phục Nhất Tiếu.
- Khặc khặc, người trẻ tuổi, ngươi thật đúng là vượt qua ngoài ý muốn ta, Đế Thương lại đem tinh huyết cho ngươi, để ngươi thức tỉnh Thần Long Huyết Mạch, còn lĩnh ngộ Thần Long Ngâm.
Đột nhiên, một đạo thanh âm khàn khàn vang lên.
Tiêu Phàm theo tiếng kêu nhìn lại, ánh mắt trong nháy mắt rơi vào trên người Long Vũ, Long Vũ đứng lơ lửng trên không, trên cổ trắng nõn mang lấy một chuôi băng tinh chi kiếm.
Một kẻ xấu xí từ phía sau vai nàng lộ đi ra, phun ra nuốt vào đầu lưỡi đỏ choét, răng cưa b*n r* hàn quang bốn phía.
- Thả Long Vũ ra!
Thần sắc Tiêu Phàm đại biến, hung dữ nhìn Phục Nhất Tiếu, ngữ khí lạnh như băng nói:
- Nàng nếu mất một sợi lông, ta cho ngươi sống không bằng chết!
Tiêu Phàm mặc dù không coi Long Vũ là nữ nhân bản thân, nhưng lại coi nàng là thành một trong bằng hữu trọng yếu nhất, thật sự là Tiêu Phàm thiếu nàng quá nhiều.
Nếu như có thể, Tiêu Phàm tình nguyện hi sinh đổi mệnh Long Vũ.
Giờ phút này Long Vũ bị Phục Nhất Tiếu sử dụng kiếm gác trên cổ, Tiêu Phàm rất phẫn nộ.
- Khặc khặc, trong ký ức của ta, Tu La Điện Chủ đều là lãnh huyết vô tình, không nghĩ tới Tu La Điện Chủ thế hệ này lại còn có tình.
Phục Nhất Tiếu tà tà cười một tiếng, liếc nhìn Ảnh Phong bọn họ nói:
- Cho ngươi một cơ hội cứu tiểu tình nhân, chỉ cần giết bọn hắn, ta liền thả tiểu tình nhân, như thế nào?
- Tiêu Phàm, không cần phải để ý đến ta, giết con rệp buồn nôn này đi!
Long Vũ hét lớn.
- Câm miệng cho ta!
Sắc mặt Phục Nhất Tiếu lạnh lẽo, băng tinh chi kiếm cắt vỡ cổ Long Vũ, từng tia máu tươi thẩm thấu mà ra.
- Dừng tay!
Hai mắt Tiêu Phàm đỏ bừng, thần sắc khó coi vô cùng, để hắn giết Phong Lang bọn hắn đi đổi mệnh Long Vũ, cái kia là không có khả năng.
Nhưng hắn cũng không muốn nhìn Long Vũ chết, hít sâu một cái nói:
- Ngươi chẳng phải muốn ta chết à, ta dùng mệnh ta để đổi mệnh nàng.
Phục Nhất Tiếu cũng bị lời nói Tiêu Phàm làm cho chấn kinh, lập tức cười lạnh nói:
- Khặc khặc, quả nhiên là tình chủng, xem ngươi là Tu La Điện Chủ, ta có thể đáp ứng ngươi.
Thần sắc Tiêu Phàm lạnh lùng, chậm rãi giơ Tu La Kiếm, chuẩn bị hướng về trên cổ.