Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Thần Võ Thiên Tôn (Vô Thượng Sát Thần - Tu La Đại Thần Đế) - Tiêu Thần (FULL)


Không đợi Tiêu Phàm nói xong, Đồ Thiên Thương liền đánh gãy lời nói Tiêu Phàm.

Tiêu Phàm biết rõ, muốn từ trong miệng Đồ Thiên Thương biết được chỗ Long Vũ là không có khả năng, có lẽ chính như Đồ Thiên Thương nói, hắn cũng chưa chắc rõ ràng.

- Vãn bối cáo từ.

Tiêu Phàm hướng về phía phần mộ khổng lồ hơi hơi thi lễ, sau đó một chỉ b*n r*, hư không đột nhiên xuất hiện một đường vết rách, hắn một bước bước vào.

Nhìn thấy Tiêu Phàm biến mất, hư không lại vang lên một đạo thanh âm thăm thẳm:

- Xem ra Chiến Hồn Đại Lục so với ta tưởng tượng còn muốn phức tạp hơn, thậm chí ngay cả đại nhân vật cấp bậc này đều đem bàn tay tới.

Nếu như Tiêu Phàm nghe được nhất định sẽ kinh hãi không thôi, Đồ Thiên Thương có thể là Chiến Thần cảnh trong truyền thuyết, đại nhân vật trong miệng hắn như thế nào tồn tại đây?

Đáng tiếc, Tiêu Phàm không có khả năng biết rõ, hắn bước vào Không Gian Liệt Phùng, lần nữa xuất hiện đã là phía trên biển dung nham.

Khi hắn quay đầu nhìn lại, Kim Sắc Hồn Giới quang mang lóe lên, trong nháy mắt biến mất không ẩn vô tung, phía dưới chỉ có biển dung nham vẫn tản ra quang lãng cực nóng như cũ.

- Hồn Giới làm sao đột nhiên biến mất?

- Các ngươi nhìn, nơi đó có một người, vừa nãy rõ ràng không có, chẳng lẽ ta xem mắt mờ.

- Là có một người, hẳn là từ bên trong Hồn Giới đi ra.

Tiêu Phàm còn không có lấy lại tinh thần, đột nhiên từng đạo từng đạo thanh âm từ trên cao truyền đến, ngay sau đó, tầm mười đạo thân ảnh xuất hiện ở phía trước hắn mấy trăm trượng bên ngoài không trung.

- Người trẻ tuổi, ngươi là từ bên trong Hồn Giới đi ra?

Trong đó một hắc bào thanh niên mở miệng nói, trong giọng nói đều là vẻ chất vấn, hắn từ trên cao quan sát Tiêu Phàm, tựa như nhìn xuống một con kiến hôi.

Tiêu Phàm lạnh lùng quét mấy người một cái, quay người liền chuẩn bị rời đi.

Tầm mười người thấy thế, trong mắt đều là vẻ băng lãnh, nhất là thanh niên áo bào đen kia, sắc mặt khó coi vô cùng, hắn cảm giác quyền uy bản thân bị miệt thị.

Thân hình lóe lên, hắc bào thanh niên trong nháy mắt xuất hiện ở phía trước Tiêu Phàm, ngăn lại đi đường.

- Ta cùng ngươi nói chuyện, ngươi không nghe thấy sao?

Hắc bào thanh niên lạnh giọng nói, trong mắt lóe qua một đạo sát ý lạnh như băng.

Tiêu Phàm cau mày một cái, đám người này còn thực cho rằng bản thân dễ ức h**p? Không có trả lời hắn một câu, vậy mà đối với bản thân động sát ý!

- Nhất định phải trả lời ngươi sao?

Tiêu Phàm không mặn không nhạt nói, mặc dù đám người này thực lực bất phàm, nhưng Tiêu Phàm không có bất luận sợ hãi, chỉ là hắn hiện tại không muốn động thủ mà thôi.

- Ha ha, xem ra là kẻ cứng đầu! Sở Nguyên, cho hắn biết thế nào là lễ độ, ngươi sẽ không bị một kẻ nhà quê bị dọa cho phát sợ a.

Nơi xa có người cười ha hả.

Thần sắc hắc bào thanh niên càng ngày càng âm trầm, từng bước một hướng về Tiêu Phàm đi đến, trên người phóng khí thế như có như không, quát lạnh nói:

- Hôm nay ngươi không trả lời cũng phải trả lời!

- Ngươi tốt nhất chớ chọc ta!

Tiêu Phàm kiên nhẫn là có hạn, lặp đi lặp lại nhiều lần bị người miệt thị, hắn hiện tại cũng động lửa giận.

- Nha, còn có chút tính tình!

Hắc bào thanh niên cũng hứng thú, trên mặt đều là vẻ đăm chiêu, lạnh lẽo nói:

- Ta hôm nay vẫn thật là muốn chọc giận ngươi, ngươi lại có thể đem ta như thế nào?

Vừa dứt lời, hắc bào thanh niên đột nhiên một quyền thẳng hướng Tiêu Phàm, tốc độ nhanh như Bôn Lôi, lóa mắt liền xuất hiện ở gần Tiêu Phàm.

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!