- Chết đi!
Hắc bào thanh niên nhìn thấy Tiêu Phàm bất vi sở động, còn tưởng rằng hắn bị dọa sợ, quyền cương lực đạo lại cường đại mấy phần, hắn muốn miểu sát Tiêu Phàm, tìm lại mặt mũi trước đó.
Không trung đám người nhìn về phía Tiêu Phàm ánh mắt tràn ngập vẻ khinh thường, một người liền dũng khí hoàn thủ đều không có, người như vậy chết cũng liền chết, căn bản không được bọn hắn đồng tình.
Oanh!
Hắc bào thanh niên nắm đấm hung hăng đánh tới Tiêu Phàm, Hồn Lực quay cuồng, lực lượng cuồng bạo phóng bốn phương tám hướng.
Nơi xa đám người lắc đầu, khi bọn hắn nhìn hắc bào thanh niên một quyền đập xuống, Tiêu Phàm hẳn phải chết là không nghi ngờ, nơi nào còn có cơ hội sống.
Nhưng mà...
Một màn Tiêu Phàm máu tươi huy sái tại chỗ cũng không có xuất hiện, khi Hồn Lực phong bạo bình tĩnh, tất cả ánh mắt mọi người đều là vẻ kinh hãi, tràn ngập không thể tưởng tượng nổi.
Nơi xa, Tiêu Phàm chẳng những không chết, ngược lại duỗi ra một tay nắm lấy nắm đấm hắc bào thanh niên, liền tựa như một người lớn nhẹ nhàng nắm lấy nắm đấm một đứa bé.
Đừng nói bọn hắn không tin, chính là hắc bào thanh niên cũng không tin, hắn là tu sĩ Chiến Thánh cảnh, lại bị một kẻ nhà quê tùy ý dùng nắm đấm ngăn trở một kích cường đại của bản thân, đây cũng quá quỷ dị.
- Sở Nguyên, làm sao, ngươi còn không nỡ giết hắn hay sao?
Không trung nữ tử váy lụa màu hồng khẽ kêu nói.
Không nỡ giết hắn? Ta có cái gì không nỡ? Trong lòng hắc bào thanh niên gào thét.
Cũng không phải là hắn không muốn giết Tiêu Phàm, mà là rất muốn g**t ch*t Tiêu Phàm, nhưng hắn căn bản giết không nổi, bị Tiêu Phàm bắt lấy nắm đấm, căn bản động đậy không được.
Trước mặt Tiêu Phàm, hắc bào thanh niên liền cảm giác bản thân chỉ là một đứa bé, liền sức phản kháng đều không có.
- Ngươi là ai?
Hắc bào thanh niên âm thanh lạnh lùng nói, trên trán mồ hôi lớn chừng hạt đậu lăn xuống, hắn biết rõ, bản thân đá trúng thiết bản.
- Ta là ai có quan trọng không? Ta chỉ bất quá là không có trả lời ngươi mà thôi, nhưng ngươi động sát niệm đối với ta?
Tiêu Phàm mị mị hai mắt, ngữ khí vô cùng băng lãnh.
Ngay lúc đó, Tiêu Phàm trong mắt b*n r* hai đạo sát mang, khí thế đáng sợ từ trên người hắn nở rộ mà ra.
- Ngươi muốn làm gì!
Hắc bào thanh niên quát lên, hắn muốn tránh thoát bàn tay Tiêu Phàm, nhưng lại phát hiện thân thể không nghe sai khiến.
- Thả Sở Nguyên ra!
Nơi xa, bạn hắc bào thanh niên cũng phát hiện sự tình tựa như có chút không thích hợp, mấy người nhao nhao hướng về bên này bay tới.
- Trước đó hảo tâm nhắc nhở ngươi tốt nhất chớ chọc ta, ngươi không tin, bây giờ hối hận? Đáng tiếc trên đời này không có thuốc hối hận.
Thần sắc Tiêu Phàm đạm mạc, một cái tay khác nắm lấy cánh tay hắc bào thanh niên, dùng sức kéo một cái.
Phốc một tiếng, hư không huyết vũ bay vụt, thanh niên áo bào đen kia liền kêu thảm cũng không kịp gọi ra một tiếng, liền chết không thể lại chết.
Đường đường Chiến Thánh cảnh cường giả lại bị Tiêu Phàm xé nát.
Nơi xa bay tới mấy người vội vàng ngừng thân hình, tất cả đều bị một màn này làm cho chấn kinh, bọn hắn cũng từng giết không ít người, nhưng chưa từng thấy người dùng man lực xé xác Chiến Thánh cảnh.
Đại lực cỡ nào đây, cho dù Chiến Thánh trung kỳ, thậm chí Chiến Thánh hậu kỳ cũng chưa chắc có thể tay không xé nát hắc bào thanh niên Chiến Thánh cảnh sơ kỳ.
Tiêu Phàm ném tàn chi trong tay đi, khóe miệng cong thành một đạo độ cung, lạnh lùng nhìn chằm chằm đám người trên bầu trời, tựa như làm một việc không có ý nghĩa.
Đám người lúc này mới phát hiện, ánh mắt bọn hắn trước đó nhìn về phía Tiêu Phàm tựa như nhìn một con kiến hôi, mà hiện tại, ánh mắt Tiêu Phàm nhìn bọn hắn lại làm sao không phải lại nhìn một bầy kiến hôi đây?
Tiêu Phàm không động, những người đối diện kia cũng không dám động, thật sự là bị thủ đoạn Tiêu Phàm làm cho chấn kinh.