Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Thần Võ Thiên Tôn (Vô Thượng Sát Thần - Tu La Đại Thần Đế) - Tiêu Thần (FULL)

Thần sắc Sở Vân Bắc lạnh lùng, nói:

- Việc này đến đây là thôi, năm người bọn ta cũng không muốn lấy nhiều khi dễ ít!

- A, nếu theo như lời ngươi nói, ta còn phải đa tạ ngươi thủ hạ lưu tình đúng không?

Tiêu Phàm bị Sở Vân Bắc chọc cho cười, chẳng lẽ người Sở gia đều sợ chết như thế sao?

Bốn người khác của Sở gia sắc mặt đỏ bừng, bọn hắn làm sao không biết là Sở Vân Bắc sợ chứ, chỉ là ngoài miệng hắn không nguyện ý chịu thua mà thôi.

- Tất nhiên!

Sở Vân Bắc thấy thế, còn tưởng rằng Tiêu Phàm thực sự sợ bọn hắn.

- Yên tâm, ta sẽ không để các ngươi lấy nhiều khi dễ ít.

Tiêu Phàm đạm mạc cười một tiếng, phất tay, tại chỗ đột nhiên xuất hiện mười thân ảnh, trên người mười thân ảnh đều tản ra khí tức cuồng bạo.

Trong đó có một sư tử cùng một hắc ưng, có thể là vì vừa mới đột phá nên khí tức trên người không ổn định lắm.

- Mười Chiến Thánh cảnh?

Một người Sở gia trong đó ực ực nuốt vài ngụm nước miếng, mặt xám như tro.

Hai chân Sở Vân Bắc như nhũn ra, thiếu chút nữa thì không đứng vững, toàn thân run rẩy kịch liệt.

Mười Chiến Thánh cảnh, cộng thêm Tiêu Phàm chính là mười một người, bọn hắn làm sao có thể địch?

Nghĩ đến vừa rồi còn châm chọc Tiêu Phàm, Sở Vân Bắc phát hiện mình thật buồn cười biết bao, lấy nhiều khi dễ ít? Chỉ là đối phương không muốn lấy nhiều khi ít mà thôi!

Sở Vân Bắc hận không thể tát hai cái vào mặt, sớm biết rõ thì bản thân liền hạ nước, nhận sai cùng Tiêu Phàm, có lẽ còn có cơ hội sống sót.

Hiện tại, cơ hội này có lẽ đã xa vời, dù sao, át chủ bài lớn nhất của hắn chính là thân phận "Cổ Tộc Sở gia", nếu là người bình thường đoán chừng còn cân nhắc một chút.

Nhưng tiểu tử trước mặt này lại bởi vì mình báo ra thân phận Cổ Tộc Sở gia mới khiến hắn động sát ý, gia hỏa này rõ ràng có thù cùng Cổ Tộc Sở gia.

- Công Tử, những người này là ai, làm sao bọn hắn lại phát run?

Ảnh Phong cổ quái nhìn mấy người Sở Vân Bắc nói.

Sở Vân Bắc cùng bốn Chiến Thánh cảnh khác thân thể quả thực run rẩy không tự chủ được, hiện tại đến dũng khí liều mạng cũng không có.

Sở Vân Bắc đâu còn khí chất phong khinh vân đạm, siêu nhiên như Tiên nữa, hiện tại chỉ là một người bình thường sợ chết mà thôi.

- Nhìn trang phục bọn hắn, hẳn là Cổ Tộc Sở gia.

Phong Lang đột nhiên mở miệng nói.

Những người khác cũng vô cùng không hiểu, tại sao Tiêu Phàm lại đánh ngang được với Cổ Tộc Sở gia, đây chính là Cổ Tộc đó, Tu La Điện hiện tại khó có thể địch được.

- Để lại người này, những người khác các ngươi mang đi từ từ mà đàm đạo.

Tiêu Phàm chỉ Sở Vân Bắc nói.

- Vâng, công tử!

Đám người Ảnh Phong gật đầu, sau đó nhìn về phía bốn Chiến Thánh cảnh kia nói:

- Thế nào, còn cần chúng ta mời các ngươi à?

- Không dám!

Bốn người sắc mặt khó coi, nhưng lại không dám phản kháng, nếu như bọn hắn muốn chạy, quả thật có khả năng chạy, nhưng Sở Vân Bắc thì chưa chắc. Nếu mười người bọn Tiêu Phàm vây công Sở Vân Bắc, Sở Vân Bắc nhất định sẽ phải chết.

Mà dựa theo quy củ Sở gia, nếu như Sở Vân Bắc chết, bọn hắn cũng không sống được.

Nghĩ vậy, bọn hắn chỉ có thể thành thật đi theo bọn Ảnh Phong, ai cũng biết rõ, Tiêu Phàm có mấy lời muốn hỏi riêng Sở Vân Bắc.

- Vị huynh đệ à...

Sở Vân Bắc khiếp đảm mở miệng, lời nói còn chưa dứt, thanh âm Tiêu Phàm truyền đến:

- Ngươi tên là gì.

- Sở Vân Bắc!

Sở Vân Bắc nói.

Tiêu Phàm gật đầu, trực tiếp nói:

- Ngươi có từng nghe nói về người tên Sở Lăng Vi không?

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!