- Xem ra ngươi cũng không ngốc.
Tiêu Phàm nhàn nhạt nhìn Sở Vân Bắc, thực lực hắn tại Sở gia cũng không ra làm sao, nhưng là mắt nhìn của hắn thì tu sĩ Cửu Vực khác cũng khó có thể so sánh.
Chủng Ma Chi Thuật, ngoài Chiến Hồn Điện cùng Chiến Thần Điện, đoán chừng có rất ít người biết đây là bí mật bất truyền của Tu La Điện Chủ.
- Tiêu Phàm, ta là anh họ ngươi!
Sở Vân Bắc toàn thân bất động, vội vàng treo lên quân bài tình cảm.
- Anh họ?
Tiêu Phàm khịt mũi coi thường, trong mắt đều là vẻ khinh thường, lạnh giọng nói:
- Hiện tại ngươi lại là anh họ ta? Mẹ ta là em của cha ngươi, hắn không phải cũng tra tấn mẹ ta đó sao?
Sở Vân Bắc không biết nói gì, Tiêu Phàm thi triển Chủng Ma Chi Thuật đối với hắn, hiển nhiên đã đọc được ký ức hắn, tất cả ký ức của hắn đã bại lộ trước mặt Tiêu Phàm.
Hơn nữa, Tiêu Phàm còn biết rõ trong lòng hắn đang suy nghĩ gì, nói gì đi nữa đều không có ý nghĩa gì.
Chẳng biết tại sao, sau khi biết Tiêu Phàm là Tu La Điện Chủ, Sở Vân Bắc lại không sợ hãi như vậy.
- Ngươi nên thấy may mắn, nếu như ngươi và ta không có bất kỳ quan hệ máu mủ gì, hiện tại ngươi đã là một cỗ thi thể.
Thần sắc Tiêu Phàm đạm mạc nói:
- Hi vọng ngươi có thể hiểu rõ giá trị của bản thân.
Nghe vậy, thân thể Sở Vân Bắc run lên, hắn tất nhiên biết rõ, hiện tại Tiêu Phàm sở dĩ chưa giết hắn là bởi vì hắn còn có giá trị lợi dụng.
Một khi không còn giá trị lợi dụng, với hiểu biết của hắn với Tu La Điện Chủ thì Tiêu Phàm nhất định sẽ không chút do dự giết hắn.
- Ta giúp ngươi cứu cha mẹ ngươi ra, ngươi giải trừ khống chế đối với ta, thế nào?
Sở Vân Bắc hít sâu một hơi.
- Ngươi thấy ngươi có tư cách nói điều kiện với ta sao?
Tiêu Phàm cười lạnh:
- Không phải ta xem thường ngươi, ngươi ngoài chút thân phận đặc thù là người Sở gia ra thì ngươi có cái thá gì! Chỉ bằng ngươi cũng có thể cứu cha mẹ ta ra?
Nghe được lời Tiêu Phàm nói, sắc mặt Sở Vân Bắc trắng bệch, tự nhủ:
- Ngươi nói không sai, ngoài thân phận đặc thù, ta cái gì cũng không có.
Sau đó, hắn đột nhiên ngẩng đầu nhìn Tiêu Phàm, cắn răng nói:
- Nhưng mà, ta vẫn là Sở gia dòng chính, dù có một vài người thực lực mạnh hơn ta mạnh, bọn hắn cũng không dám đụng đến ta. Nếu vụng trộm cứu cha mẹ ngươi ra, chí ít vẫn có hi vọng.
- Ta sẽ không đem hi vọng nhỏ bé ký thác vào một tên phế vật.
Tiêu Phàm kiên quyết lắc đầu:
- Ngươi nếu không muốn chết liền phối hợp tốt với ta, ngươi cũng biết, nếu ngươi bán đứng ta, dù là cách xa vạn dặm, ta cũng có thể lấy tính mạng ngươi.
Tiêu Phàm biết, Sở Vân Bắc là một người sợ chết, vô cùng sợ chết, có điều hắn cũng biết, sâu trong nội tâm Sở Vân Bắc cũng là một người cực kỳ tự ti.
Nếu như hắn chỉ là một người tự ti thì cũng thôi, Tiêu Phàm đoán chừng sẽ trực tiếp làm thịt hắn, nhưng hắn còn là một người lòng tự trọng vô cùng lớn.
Người có lòng tự trọng cao thường bộc phát ra lực lượng khiến người khác không thể tưởng được.
Tiêu Phàm sở dĩ không giết hắn, thứ nhất bởi vì Sở Vân Bắc là anh họ hắn, Sở gia có thể tàn nhẫn ứng phó cha mẹ hắn, nhưng hắn vẫn không xuống tay ứng phó với Sở Vân Bắc được.
Nếu cứ như vậy giết Sở Vân Bắc, Tiêu Phàm hắn và người Sở gia có khác gì nhau đâu?
Thứ hai, bởi vì hiện tại hắn mới biết chút ít về Cổ Tộc Sở gia, muốn cứu cha mẹ hắn, có lẽ thật sự phải dựa vào sự hỗ trợ của Sở Vân Bắc.