Tiêu Phàm vốn dĩ còn muốn để đám người chuẩn bị một phen rồi mới rời đi, không nghĩ tới bọn hắn muốn rời đi luôn, tình huống này khiến Tiêu Phàm tất nhiên là rất vui, bởi vì mọi người đã coi mình như một thành viên của Tu La Điện.
- Công tử, nếu Tu La Điện đã thành lập, chúng ta cũng nên cố gắng.
Phong Lang cũng mở miệng nói.
- Công tử yên tâm, ta đã nói cho mọi người mạng lưới tình báo của ta, về sau có tin tức gì, mọi người có thể trao đổi với nhau.
Lãnh Tiếu Nhận nói.
- Tốt.
Tiêu Phàm gật đầu, nhưng trong lòng hắn thì đang suy nghĩ, thông qua mạng lưới tình báo để trao đổi tin tức, phương thức trao đổi này cũng quá phiền phức.
Nếu như có thể xây dựng một loại phương thức có thể thông tin ở cự ly xa, há không phải sẽ thuận tiện rất nhiều?
Chỉ là Tiêu Phàm tìm thật lâu bên trong Tu La Truyền Thừa, cũng chỉ tìm được một loại phương pháp, chính là Âm Dương Tử Mẫu Ngọc.
Dù là cách xa nhau mấy chục vạn dặm, cũng có thể thông qua Âm Dương Tử Mẫu Ngọc để đối thoại, điều này đúng là thuận tiện hơn rất nhiều.
Đáng tiếc, Âm Dương Tử Mẫu Ngọc quá mức thưa thớt, rất nhiều đại gia tộc đều không có, thì làm sao có thể phổ cập sử dụng chứ?
- Vừa vặn chuẩn bị sẽ tới Ly Hỏa Đế Đô một chuyến, lúc đó thỉnh giáo sư phụ một chút, có lẽ có thể tìm được biện pháp.
Trong lòng Tiêu Phàm trầm ngâm.
- Công tử, bây giờ chúng ta liền đi.
Mộ Dung Tuyết lại nói.
- Chờ đã!
Tiêu Phàm vội vàng gọi lại, vung tay lên, cách đó không xa đột nhiên lại xuất hiện hai thân ảnh, chính là Bạch Chỉ cùng Lãng Thiên Nhai.
- Đa tạ ân cứu mạng của Tiêu công tử (Tiêu huynh).
Bạch Chỉ khẽ vuốt cằm, mặc dù nàng biết rõ hiện tại gia nhập Tu La Điện không còn thích hợp nữa, nhưng tối thiểu nhất vẫn muốn biểu thị lòng cảm ơn.
Nếu như không phải Tiêu Phàm, bọn hắn đoán chừng đã chết bên trong Tu La Bí Cảnh.
- Không cần khách khí.
Tiêu Phàm khoát khoát tay, nếu như đã xuất thủ cứu bọn hắn, Tiêu Phàm không nghĩ tới chuyện muốn bọn hắn báo đáp, bọn hắn không gia nhập Tu La Điện, Tiêu Phàm cũng có thể hiểu được.
Dù sao, sự cường đại của Chiến Thần Điện đã xâm nhập lòng người, Tu La Điện vừa mới thành lập mà thôi, nguy hiểm trùng điệp, ai biết rõ lúc nào liền bị hủy diệt.
- Công tử, bảo trọng!
Đám người hơi hơi thi lễ, sau đó liền bay đi về bốn phương tám hướng, Tiểu Minh cũng rời đi theo Ảnh Phong.
Sau một lát, chỉ có Tiểu Kim, Bắc Thần Phong cùng Phong Lang chưa rời đi.
Tiểu Kim cho tới nay đều theo bên người Tiêu Phàm, tất nhiên sẽ không rời đi, Bắc Thần Phong vốn là phụ trách Nam Vực, cho nên cũng không cần thiết phải rời đi, nhưng mà Phong Lang ở lại là có ý gì?
- Bắc Thần Phong, ngươi cùng Tiểu Kim đi trước, về Ly Hỏa Đế Đô.
Tiêu Phàm mở miệng nói.
- Vâng, sư thúc.
Bắc Thần Phong cười ha ha, lách mình liền xuất hiện ở bên cạnh Tiểu Kim, hắn biết rõ, Phong Lang khẳng định có vài lời muốn nói với Tiêu Phàm.
Nhìn thấy Tiểu Kim cùng Bắc Thần Phong đã đi xa, lúc này Tiêu Phàm mới lên tiếng:
- Tiểu Lang, có gì có thể nói thẳng.
Phong Lang há miệng muốn nói, thần sắc rầu rĩ, tựa như đang nghĩ có nên nói cho Tiêu Phàm hay không.
- Không cần ép buộc bản thân, nếu như ta có thể giúp, nhất định sẽ không do dự.
Tiêu Phàm vỗ vỗ bả vai Phong Lang nói.
- Công tử.