Nhìn thấy Tiêu Phàm đi đến từng bước một, sắc mặt Chiến Bách Dương trắng bệch. Một màn Tiêu Phàm g**t ch*t Tư Không Tàng Kiếm còn rõ mồn một trước mắt, hắn không cho rằng bản thân còn mạnh hơn Tư Không Tàng Kiếm!
- Tiểu tử, ngươi có biết Chiến thiếu là ai hay không, dám ở đây không coi ai ra gì, tự tìm cái chết sao!
Đột nhiên, nam tử trung niên trước đó tiến lên một bước quát.
Nghe vậy, Chiến Bách Dương mắt hoàn toàn trợn tròn, cái tên ngu dốt này là đang cố ý khích giận Tiêu Phàm hay sao?
Vốn dĩ hắn còn ôm một tia hi vọng, nhưng hiện tại, Chiến Bách Dương đã muốn chết rồi, đây là tên chết tiệt nào, lúc này còn muốn nịnh nọt mình.
Chẳng lẽ ngươi mắt mù? Không thấy được lão tử đang sợ hãi sao?
Chiến Bách Dương trong lòng lướt qua hàng vạn suy nghĩ, hận không thể một cái tát chết tên ngu dốt này!
- Hồng hộc!
Đáng tiếc, căn bản không cần hắn xuất thủ, một vệt sáng lóe qua nơi xa, nam tử trung niên liền bị một kiếm chém giết, thân thể phân thành hai, sau đó lại bị Vô Tận Kiếm Khí giảo sát, hài cốt không còn!
- Chết?
Con ngươi đám người run rẩy kịch liệt, tất cả ánh mắt đều rơi vào trên người Bắc Thần Phong nơi xa, rất hiển nhiên, người vừa xuất kiếm chính là Bắc Thần Phong.
- Ồn ào!
Bắc Thần Phong nhàn nhạt mở miệng, một tu sĩ Chiến Đế cảnh cũng dám khoa tay múa chân với Tiêu Phàm, đây không phải muốn chết sao?
Lúc này, tu sĩ Đại Long Đế Triều mới hồi phục lại tinh thần, bên trong ánh mắt vốn dĩ tuyệt vọng lần thứ hai tách ra hào quang, rất nhiều người vui đến phát khóc.
Bọn hắn vốn cho là mình phải chết, thật không nghĩ đến lại có người xuất thủ cứu giúp, rất nhiều người nhìn một cái liền nhận ra thân phận Tiêu Phàm, dù sao 1 năm trước đó Tiêu Phàm gây ra động tĩnh rất lớn ở đây.
Hoa gia cùng Lôi gia trong Tam Đại Gia Tộc của Đại Long Đế Triều, tất cả đều bị hắn tiêu diệt, tàn nhẫn cùng quyết đoán của Tiêu Phàm sớm đã đi vào lòng người.
Chiến Bách Dương nhìn thấy một màn này, đâu còn dám lưu ở chỗ này, xoay người chạy.
- Tất cả đều giết!
Tiêu Phàm để lại một câu nói liền truy lên, muốn chạy, vậy cũng phải nhìn người, với thực lực hiện tại của Tiêu Phàm, Chiến Bách Dương muốn chạy cũng khó.
- Vừa hay rất lâu chưa động thủ.
Bắc Thần Phong vặn vặn cổ, đánh tới những tu sĩ đối diện với Đại Long Đế Triều.
- Rống!
Tiểu Kim nổi giận gầm lên một tiếng, hư không chấn động, rất nhiều người thân thể trực tiếp nổ tung, hóa thành mưa máu phiêu đãng hư không.
- Ha ha, ta đã nói báo ứng sớm muộn sẽ linh nghiệm, không nghĩ tới vậy mà linh nghiệm nhanh như vậy!
Tu sĩ Đại Long Đế Triều kích động khoa tay múa chân.
Long Thần nằm dưới mặt đất nhìn thấy một màn này, hai mắt tối sầm trực tiếp hôn mê, vừa rồi hắn chỉ là nương theo Ý Chí kiên cường của bản thân, cưỡng ép chống đỡ Ý Thức không được hôn mê mà thôi, bây giờ nhìn thấy Tiêu Phàm đến, Long Thần đã không cần lo lắng.
Tốc độ chạy trốn của Chiến Bách Dương rất nhanh, mấy khắc liền ra khỏi Đại Long Đế Đô, Tiêu Phàm ở phía sau cũng không vội. Lúc rời xa Đại Long Đế Đô, phía sau Tiêu Phàm đột nhiên xuất hiện một đôi cánh Huyết Sắc.
Hô! Tốc độ Tiêu Phàm đột nhiên tăng vọt mấy lần, một cái lắc mình liền xuất hiện ở trước người Chiến Bách Dương, duỗi ra một cái bàn tay, trực tiếp bóp lấy cổ Chiến Bách Dương, như xách con gà.
- Ô ô!
Chiến Bách Dương ra sức giãy dụa, nhưng mà căn bản không tránh thoát được bàn tay của Tiêu Phàm, thời khắc vội vàng xuất ra một chuôi trường kiếm trảm tại trên người Tiêu Phàm, vậy mà phát ra thanh âm âm vang, hư không đốm lửa bắn tứ tung.
Cánh tay Tiêu Phàm vậy mà hoàn hảo không chút tổn hại, ngược lại là hắn trường kiếm trong tay xuất hiện một cái khe.
Giờ khắc này, Chiến Bách Dương thực sợ hãi, tuyệt vọng.