Long Thần nghe vậy, sắc mặt hoàn toàn thay đổi, bước chân có chút không vững, lui về sau mấy bước.
Tiêu Phàm gật gật đầu, có chút không đành lòng nhìn thẳng Long Thần, ngưng tiếng nói:
- Long Tịch chết, Long Vũ mất tích.
- Oanh!
Lời nói Tiêu Phàm tựa như một tiếng sấm đánh vào trái tim Long Thần, hắn kém chút đứng không vững, Võ Hạo một bên vội vàng đỡ lấy hắn.
Nói ra lời này, thanh âm Tiêu Phàm cũng có chút khàn khàn, đối với Long gia, trong lòng Tiêu Phàm tràn ngập áy náy, đây cũng là một trong nguyên nhân khi nhìn thấy Chiến Bách Dương tiến đánh Đại Long Đế Triều hắn lại tức giận như thế.
Nếu như không giết Chiến Bách Dương, hắn cảm thấy có lỗi với Long Tịch cùng Long Vũ.
Thậm chí, trong lòng Tiêu Phàm đã âm thầm thề, không chỉ Chiến gia mới tới Vô Song Thánh Thành phải bị diệt, Tư Không Vũ cũng phải chết, nếu như không có Tư Không Vũ, Chiến gia làm sao dám không kiêng nể gì cả xuất thủ với Đế Triều phía dưới chứ.
- Đại Ca chết? Cửu Muội lại mất tích?
Hồi lâu, Long Thần mới bình tĩnh, buông ra cánh tay dìu đỡ của Võ Hạo, nhìn Tiêu Phàm hỏi.
- Long Tịch vì ta mà chết, hắn bị Diêm La Tử của Diêm La Phủ g**t ch*t.
Tiêu Phàm nói ra, kỳ thật Long Tịch cũng không phải vì hắn mà chết, chỉ là trong lòng Tiêu Phàm có chút tự trách mà thôi.
- Diêm La Tử kia đâu?
Trong mắt Long Thần tản ra lệ khí ngập trời, giống hệt một tôn Ma Thần, khí tức vô cùng kh*ng b*.
- Bị người của ta giết.
Sát ý trên người Tiêu Phàm cũng như ẩn như hiện, lạnh giọng nói:
- Một cái chết của Diêm La Tử cũng không tính là gì, Diêm La Phủ còn chưa bị diệt, thù này chưa tính là được báo.
Tiêu Phàm ngữ khí rất lạnh, hiển nhiên hắn còn không biết tình cảnh bây giờ của Diêm La Phủ, cao tầng đã chết không ít, chỉ còn lại mấy nhân vật chủ yếu.
Đương nhiên, Chiến Thần Điện muốn hoàn toàn hủy diệt Diêm La Phủ cũng không phải chuyện đơn giản như vậy, dù sao Diêm La Phủ trải rộng cả Cửu Vực.
Hơn nữa sát thủ vốn ở bên trong chỗ chỗ tối, cho tới bây giờ chỉ có bọn hắn âm thầm giết người, mà chưa từng có người khác đánh lén bọn hắn.
- Muốn tiêu diệt Diêm La Phủ, tính thêm cả ta nữa.
Long Thần nghiến răng nghiến lợi nói, mặc dù tình cảm của hắn cùng với Long Tịch không bằng Long Tiêu, nhưng Long Tịch vẫn là sự kiêu ngạo của Long gia.
Nếu như không phải Long Tịch, Long gia có lẽ cũng đã sớm diệt vong, căn bản không có khả năng kiên trì đến hiện tại.
Tiêu Phàm hơi kinh ngạc nhìn Long Thần, hắn biết rõ, Long Thần rốt cục không còn ẩn núp, hắn biết rõ, một người nắm giữ Thần Phẩm Chiến Hồn thiên phú sẽ hung ác kh*ng b* đến cỡ nào.
- Cửu Muội đâu?
Long Thần tiếp tục hỏi, hắn quan tâm nhất vẫn là an nguy Long Vũ, đây chính là muội muội hắn sủng ái nhất.
- Ta cũng không biết, có điều nàng hẳn là chưa chết.
Tiêu Phàm lắc đầu, trong đầu lại hồi tưởng lại ngọc thủ đáng sợ kia. Với thực lực hiện tại của hắn, trước mặt ngọc thủ nghiễm nhiên chỉ là sâu kiến, lại càng không cần phải nói đối mặt với người thật.
Có điều Tiêu Phàm có thể khẳng định là Long Vũ còn sống, hắn nhớ đến lúc ấy Long Vũ ngăn cản ngọc thủ kia giết hắn.
Nếu như đối phương muốn giết Long Vũ, cũng sẽ không thủ hạ lưu tình với Tiêu Phàm, Tiêu Phàm hắn cũng sẽ không xuất hiện ở nơi này.
- Hô!
Long Thần khẽ nhả một ngụm khí, trong mắt lóe qua một vòng tinh quang, tựa như ra quyết định, sau đó đột nhiên hét lớn:
- Võ Hạo!
- Có vi thần!
Võ Hạo cung kính tiến lên một bước.
- Từ hiện tại bắt đầu, ngươi kế thừa chức Đế Chủ Đại Long Đế Triều.
Long Thần đột nhiên nói năng khí phách.
- Đế Chủ!
Võ Hạo nghe vậy, mặt lộ vẻ kinh sợ, sau đó phù phù một tiếng quỳ trên mặt đất, những người khác cũng chẳng tốt hơn, một mảnh đen kịt tất cả đều quỳ xuống.