Nhìn thấy Tư Không Vũ đánh tới, trên mặt Túy Ông hiện lên ý cười, thân thể bất vi sở động, mắt thấy Tư Không Vũ tới gần, Túy Ông đột nhiên chậm rãi nâng tay phải lên.
Hắn động tác nhìn qua rất chậm nhưng nhanh đến cực hạn, đạt tới cảnh giới như vậy đã không cần cố ý thi triển chiến kỹ, mỗi một động tác đều là chiến kỹ áp súc tinh hoa.
Oanh!
Hồn Lực đáng sợ, chưởng cương Tư Không Vũ cùng Túy Ông tại hư không đâm vào cùng một chỗ, một đạo chùm sáng từ giữa chưởng cương hai người b*n r*, hư không đều bị cỗ lực lượng này cắt ra.
- A ~
Một trận tiếng kêu thảm thiết vang lên, không ít tu sĩ Chiến Thần Điện cùng Chiến Hồn Điện cách nhau khá gần đều bị chùm sáng cắt nát, căn bản không có chỗ trống phản kháng.
- Lão đồ vật, ngươi đáng chết!
Tư Không Vũ phẫn nộ, hắn chỉ muốn giết Túy Ông, lại quên nơi này còn có không ít tu sĩ Chiến Hồn Điện cùng Chiến Thần Điện.
Lấy thực lực bọn hắn, cho dù là dư ba cũng đủ đánh giết tu sĩ Chiến Đế cảnh, ngược lại là người Đại Ly Đế Triều bị Huyết Sắc Hồn Giới bảo vệ, không có ai bị thương.
- Ta sắp chết, bất quá ta lại sợ tịch mịch, muốn kéo ngươi xuống dưới làm bạn.
Túy Ông thập phần đạm nhiên, miệng lưỡi bậc này đối với hắn mà nói không có bất kỳ ý nghĩa gì.
Tâm hắn tựa như một cái giếng cổ, hiện không dậy nổi bất luận gợn sóng, sinh tử cũng sớm đã coi nhẹ, đánh với Tư Không Vũ một trận, hắn đã ôm ý nghĩ đồng quy vu tận.
Hắn rất rõ ràng, thân thể bản thân đã kiên trì không bao lâu, cùng yên lặng chết đi, còn không bằng bản thân nở rộ quang hoa cuối cùng.
Một trận chiến này hắn là hẳn phải chết không nghi ngờ, nếu như có thể giải quyết hết Tư Không Vũ đó là tốt nhất, giải quyết không được, vậy cũng không còn cách nào.
Nếu như là thời kỳ tột cùng, Túy Ông nào sẽ đem Tư Không Vũ để ở trong mắt, nhưng hiện tại, hắn cũng không thể không đối xử chu đáo, Tư Không Vũ không chết, Ly Hỏa Đế Đô liền thật phiền phức.
- Ta ngược lại là muốn nhìn xem ngươi có thể kiên trì bao lâu, lão đồ vật, ta đều g**t ch*t ngươi!
Tư Không Vũ cười lạnh nói.
Hắn thấy, chỉ cần Túy Ông vừa chết, Ly Hỏa Đế Đô liền không có bất cứ vấn đề gì.
Đương nhiên, nếu như có thể, Tư Không Vũ là sẽ không g**t ch*t Túy Ông, bởi vì bắt sống Túy Ông khẳng định có thể khiến Tiêu Phàm đi vào khuôn khổ, lấy hắn đối với Tiêu Phàm biết, Tiêu Phàm là một người trọng tình trọng nghĩa.
Mặt khác, Tử Vô Danh mặc dù không phải đối thủ Bắc Lão, nhưng hiện tại ỷ vào Vạn Linh Đồ cũng có thể kiên trì, thời gian ngắn không phân ra cao thấp.
Nghĩ vậy, trong lòng Tư Không Vũ đại định, chỉ cần có thể bắt lấy những người này dùng để uy h**p Tiêu Phàm, đến thời điểm Tiêu Phàm nhất định sẽ hiện thân, hắn cũng liền có thể tìm về Hư Không Cổ Kính, thậm chí bắt sống Tiêu Phàm.
Lần trước tại Tu La Bí Cảnh bị đùa nghịch một lần, lần này nhất định muốn tìm về thể diện, để Tiêu Phàm chịu thống khổ và hối hận khi thấy bằng hữu mình tử vong.
Bọn hắn còn không biết rõ, Tiêu Phàm ngay ngoài mấy chục dặm lạnh lùng nhìn bọn hắn.
- Sư thúc, gia gia của ta, Gia Cát gia gia cùng bọn hắn đánh nhau rồi!
Sắc mặt Bắc Thần Phong khó xử nói.
Không cần Bắc Thần Phong nói, Tiêu Phàm từ lâu nhìn thấy, thậm chí hắn đã nhìn ra tình trạng cơ thể Túy Ông, nếu như chiến đấu tiếp, tuyệt đối hẳn phải chết là không nghi ngờ.
Giờ phút này sinh cơ bên trong cơ thể Túy Ông còn thừa không có mấy, chỉ là dựa vào nghị lực duy trì, so sánh với Lô Chiến lúc trước cũng chẳng tốt đẹp gì.
Tiêu Phàm không cách nào tưởng tượng, Túy Ông đến cùng tiếp nhận công kích Diêm La Phủ như thế nào mới có thể biến thành dạng này.
Cho dù là hắn bây giờ đã đột phá đến Cửu Phẩm Luyện Dược Sư, hắn cũng cảm thấy bản thân không có bất kỳ cái gì nắm chắc chữa trị cho Túy Ông.
Nếu như tiếp tục chiến đấu tiếp, Tiêu Phàm không cách nào tưởng tượng hậu quả!
- Vô luận như thế nào, lão sư không thể chết!
Tiêu Phàm khẽ cắn môi, bỗng nhiên như tiễn rời dây cung xông ra, hoàn toàn không có bất kỳ dấu hiệu.