Hắn hiện tại không ngừng lo lắng an nguy Túy Ông, cũng lo lắng an nguy bằng hữu hắn.
Phải biết, Bắc Lão cùng Túy Ông hai người bị kéo, nhưng Chiến Thần Điện đến nơi này không chỉ có hai người Tư Không Vũ và Tử Vô Danh, còn có hàng trăm cường giả Chiến Đế.
Bọn hắn đã phóng tới Ly Hỏa Đế Đô, nếu như không ngăn cản bọn hắn, đối với Ly Hỏa Đế Đô mà nói, đây cơ hồ là tai nạn mang tính hủy diệt.
- Sư thúc, chờ ta!
Bắc Thần Phong quát to một tiếng, cùng Tiểu Kim cũng vội vàng cùng đi lên.
Bên ngoài Ly Hỏa Đế Đô, vị trí chiến trường Bắc Lão cùng Túy Ông hai người thập phần kịch liệt, Bắc Lão cùng Tử Vô Danh đánh khó phân thắng bại, mà Túy Ông lại một mực đè lên Tư Không Vũ.
Tư Không Vũ phẫn nộ tới cực điểm, thực lực Túy Ông hiển nhiên vượt qua hắn dự liệu, hắn không nghĩ tới một kẻ sắp chết vẫn mạnh như vậy, vậy hắn thời kỳ tột cùng lại cường đại như thế nào?
Chủ yếu nhất là, Túy Ông cường đại như thế vậy mà kề bên tử vong, Diêm La Thiên Tử trọng thương hắn lại kh*ng b* biết bao!
- Khó trách Diêm La Thiên Tử có thể từ trong tay Điện Chủ đào thoát, xem ra vẫn là xem thường bọn hắn, đoán chừng Điện Chủ cũng đã sớm dự kiến đến một ngày này, cho nên mới có thể không kịp chờ đợi xuất thủ.
Tư Không Vũ thầm nghĩ.
Cùng Túy Ông lại là một chưởng đối kích, trong miệng Tư Không Vũ thốt ra một ngụm máu tươi, thân thể Túy Ông cũng run rẩy càng thêm lợi hại.
- Lão già hiện tại càng ngày càng yếu, muốn giết bản tọa, ngươi còn không có năng lực này, qua một lúc ta nhất định lột da ngươi, hủy xương ngươi!
Tư Không Vũ cười gằn nói, lau đi máu tươi khóe miệng.
Vừa dứt lời, hắn lần nữa đập ra, thực lực Túy Ông rõ ràng càng ngày càng yếu, căn bản kiên trì không được bao lâu, đến lúc đó đừng nói g**t ch*t hắn, bắt sống cũng không có bao nhiêu vấn đề.
- Tư Không Vũ, ngươi muốn người đầu bạc tiễn người đầu xanh sao?
Cũng đúng lúc này, một tiếng quát như sấm từ đằng xa truyền đến.
Nghe nói như thế, thân hình Tư Không Vũ bỗng run rẩy, bỗng nhiên quay đầu hướng phía sau nhìn lại, ý cười trên mặt trong nháy mắt ngưng kết lại.
Ngay sau đó lại lộ ra nụ cười, trong mắt đều là vẻ kinh ngạc, run giọng nói:
- Tàng Kiếm, ngươi không chết?
Cách đó không xa xuất hiện hai đạo thân ảnh, trong đó một người chính là Tư Không Tàng Kiếm, chỉ là hắn giờ phút này bị Tiêu Phàm xách như con gà trong tay, căn bản không có bất kỳ đường phản kháng.
- Xem ra ngươi là ước gì hắn chết.
Tiêu Phàm cười nhạt một tiếng, lập tức ngưng tụ, vô cùng băng lãnh:
- Bảo tất cả mọi người dừng tay, ngươi muốn đoạn tử tuyệt tôn không?
- Ngươi dám!
Tư Không Vũ gầm thét một tiếng, uy áp Linh Hồn đáng sợ lao thẳng tới Tiêu Phàm.
- Phàm Nhi cẩn thận.
Túy Ông quát to một tiếng, lách mình trước người Tiêu Phàm, Linh Hồn tốc độ công kích không phải nhanh bình thường, trong nháy mắt xông vào trong đầu Tiêu Phàm.
- Tư Không Vũ, ngươi tự tìm cái chết!
Túy Ông giận dữ, Tiêu Phàm chỉ là Chiến Thánh sơ kỳ, làm sao có thể chịu đựng Linh Hồn công kích của Chiến Thánh đỉnh phong đây?
- Lão sư, nơi này giao cho ta, không cần thiết vì một người chết tức giận?
Lúc này, thanh âm Tiêu Phàm đột nhiên vang lên.
- Phàm Nhi, ngươi.
Túy Ông kinh ngạc nhìn Tiêu Phàm, hắn hoàn toàn không nghĩ tới Tiêu Phàm vậy mà bình yên vô sự.
Nếu như là trước đó, Tiêu Phàm có lẽ còn dè chừng Tư Không Vũ, nhưng hiện tại cường độ Linh Hồn Tiêu Phàm không kém Tư Không Vũ, Linh Hồn công kích thật đúng là không làm gì được hắn.
Đương nhiên, cường độ Linh Hồn Tiêu Phàm mặc dù không tệ, nhưng hắn cũng không dám tùy tiện thi triển Linh Hồn công kích đối với người khác.
Dù sao, Linh Hồn công kích quá mức hung hiểm, không có mười phần nắm chắc hắn là sẽ không thi triển.
Nhìn thấy Tiêu Phàm không việc gì, sắc mặt Tư Không Vũ cũng không dễ nhìn, hắn cảm giác Tiêu Phàm cùng trước đó có chút khác biệt, về phần bất đồng nơi nào, hắn lại nói không ra.
Tiêu Phàm dẫn theo Tư Không Tàng Kiếm đi đến bên người Túy Ông, một tay khoác lên trên bờ vai Túy Ông, điều động lực lượng Bạch Thạch nhanh chóng đưa vào thể nội Túy Ông.