Tiêu Phàm có thể rõ ràng nhìn ra tình huống Túy Ông, chiến đấu đến giờ này hắn tuyệt đối kiên trì không được bao lâu, tối đa cũng liền nửa chén trà nhỏ.
Sau thời gian nửa chén trà nhỏ, cho dù thần tiên cũng hết cách xoay chuyển, trong lòng Tiêu Phàm sốt ruột tới cực điểm.
Hắn rất muốn ngăn cản Túy Ông nhưng vừa nghĩ tới con ngươi Túy Ông kiên định trước đó, Tiêu Phàm lại có chút không đành lòng.
Lấy tâm tính Túy Ông, hắn là không có khả năng ngồi chờ chết, thân làm Lâu Chủ Huyết Lâu, hắn hy vọng nhất chính là mình có thể chết trong chiến đấu.
Đây là nguyên nhân Tiêu Phàm không có ngăn cản hắn, một nguyên nhân khác lại là hắn cũng không có năng lực chữa cho Túy Ông, cho nên Tiêu Phàm chỉ có thể tác thành cho hắn, xem như một đồ đệ kính trọng cuối cùng đối với sư phó.
Giờ phút này, con ngươi Tiêu Phàm đã đỏ bừng vô cùng, nhịp tim cũng bắt đầu gia tăng tốc độ, trạng thái Túy Ông càng ngày càng kém, tùy thời đều có thể ngã xuống.
- Ha ha, lão bất tử, ngươi rốt cục cùng đồ mạt lộ!
Tư Không Vũ ngửa mặt lên trời cuồng tiếu, hắn máu me khắp người, một mực bị Túy Ông áp chế, trong lòng biệt khuất vô cùng.
Cùng giai bên trong, Tư Không Vũ hắn còn chưa bao giờ sợ qua ai, nhưng hôm nay lại một mực ở vào thế hạ phong, dù là Túy Ông đã sắp chết cũng ép hắn không thở nổi.
- Phàm Nhi, vi sư đời này không tiếc, cuối cùng truyền cho ngươi chút đồ vật, ngươi hãy xem trọng.
Túy Ông căn bản không có để ý tới Tư Không Vũ, ngược lại nhìn về phía Tiêu Phàm cười to nói.
- Lão sư!
Tiêu Phàm toàn thân kịch liệt run rẩy, nắm đấm nắm vang lên kèn kẹt, hắn rất muốn ngăn cản Túy Ông, nhưng hiện tại ngăn cản đã không có bất kỳ ý nghĩa gì.
- Lão già, đi chết đi!
Tư Không Vũ ẩn ẩn cảm giác có chút không ổn, tốc độ đột nhiên bạo tăng, một đạo chưởng cương đáng sợ đánh về phía Túy Ông, không cho Túy Ông cơ hội phát lực.
Con ngươi Túy Ông đạm nhiên, thần sắc không hề bận tâm, mở bàn tay, trong tay hắn đột nhiên xuất hiện một chuôi trường kiếm phổ thông, mắt thấy chưởng cương Tư Không Vũ sắp tới gần, trường kiếm trong tay Túy Ông nhẹ nhàng vạch một cái.
Phốc!
Chưởng cương bá đạo hung mãnh trước mặt Túy Ông liền tựa như một tầng giấy mỏng, đâm một cái tức phá, một đạo kiếm khí màu trắng càng là đánh đâu thắng đó xông thẳng đến Tư Không Vũ.
Tư Không Vũ phản ứng rất nhanh nhưng vẫn bị kiếm khí kia quét trúng, tóc đen kèm theo tơ máu dày đặc trong gió bay lên, cả người lộ ra vô cùng chật vật.
- Xem hiểu bao nhiêu?
Túy Ông không có ngừng tay, lần nữa hướng về Tư Không Vũ đánh tới.
- Khoảng ba phần mười.
Tiêu Phàm cau mày nói, trong lòng khẽ nói lấy: - Một kiếm này không có bất kỳ Thiên Địa Chi Lực, cũng không có bất luận là sóng năng lượng nào, chính là một kiếm bình thường nhất, tại sao một kiếm bình thường nhất cường đại như thế đây?
Tiêu Phàm đại khái bắt được một chút đồ vật, nhưng cụ thể là cái gì lại không rõ ràng.
- Ba thành, đã rất không tệ, lại đến.
Túy Ông trên mặt hiện lên vẻ hài lòng, cả đời này hắn hết thảy thu ba đồ đệ, tư chất Tiêu Phàm tốt nhất.
Túy Ông có thể cho Tiêu Phàm đảm nhiệm Huyết Lâu Cửu Trưởng Lão, liền có thể chứng minh hắn đối với Tiêu Phàm hậu ái.
- Bàn Nhược Long Tượng, Thiên Long Chi Lực!
Tư Không Vũ gào thét một tiếng, sau lưng hắn hiện ra một đầu Long Huyết Man Tượng to lớn, uy thế đáng sợ trực tiếp vỡ nát hư không.
Vừa nãy một kiếm kia kém chút trảm hắn, hiện tại hắn hoàn toàn không dám khinh thường Túy Ông, từ trên người Túy Ông, hắn cảm thụ đến uy h**p tính mạng.
- Kiếm Trảm Thiên Khung.
Túy Ông khẽ nói, trường kiếm trong tay kéo cái kiếm hoa, tốc độ của hắn rất nhanh nhưng lại cảm giác chậm đến cực hạn, sau một khắc chỉ thấy một đạo bạch sắc cầu vồng kiếm thoáng hiện, đem hư không đều cắt thành hai nửa.
Kiếm khí kia vẫn như cũ không có bất kỳ Thiên Địa Chi Lực, cũng không có bất luận sóng năng lượng nào, chính là một kiếm bình thường nhất nhưng một kiếm lại làm người ở đây đều tê cả da đầu.
- Ta minh bạch!