- Sư tôn!
Huyết Vô Tuyệt nắm lấy tay Túy Ông, lớn tiếng gào thét, nước mắt cũng nhịn không được nữa chảy ra.
Mà Tiêu Phàm ngược lại là bình tĩnh lạ thường, con ngươi băng lãnh nhìn Kỳ Hiểu phía xa, hai mắt vằn vện tia máu, sát ý đáng sợ từ trên người hắn tản ra.
Thân thể hắn chậm rãi biến hóa, Tu La Thần Dực lại hiện ra, toàn thân đan xen Kim Sắc Vô Tận Chi Hỏa, trên trán mọc ra một đôi sừng dài huyết sắc!
- Sư đệ!
Huyết Vô Tuyệt thấy thế sắc mặt đại biến, muốn gọi Tiêu Phàm tỉnh lại nhưng Tiêu Phàm không để ý tới.
- Tu La!
Nơi xa, Kỳ Hiểu cùng Bắc lão đại chiến thấy thế trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc, mặc dù hắn biết rõ Tiêu Phàm chính là Tu La Điện Chủ, nhưng thấy lại là một chuyện khác.
- Tiêu Phàm, ngươi quên lão sư vừa mới cùng ngươi nói chuyện sao?
Bắc Lão gầm thét một tiếng, vận chuyển Hồn Lực, hư không mãnh liệt rung động.
- Lão sư nói?
Tiêu Phàm tự lẩm bẩm, hai mắt đỏ bừng biến thanh minh, chậm rãi từ bên trong loại trạng thái lui ra, thân thể cũng dần dần khôi phục nguyên dạng.
Hắn tự nhiên nhớ kỹ Túy Ông nói, lực lượng cường đại nhất là tu giả tự thân, nếu như quá độ ỷ vào Tu La Truyền Thừa, một ngày nào đó sẽ bị lạc mất bản thân.
Tu La Truyền Thừa tất nhiên đáng sợ, nhưng tương tự cũng sẽ làm tâm thần một người hoang mang, nhất là sau khi biến thành Tu La Toàn Thể, Tiêu Phàm sẽ cắt đứt liên hệ với thân thể.
Lúc trước nếu như không phải Tiểu Ma Nữ kịp thời gọi hắn tỉnh lại, đoán chừng bây giờ còn luân hãm trong đó, vĩnh viễn cũng vô pháp thức tỉnh.
Nghĩ vậy, Tiêu Phàm giật mình, cho tới nay chính mình cũng quá mức ỷ vào ngoại lực, Tu La Truyền Thừa cũng tốt, Bạch Thạch cũng được, những lực lượng này căn bản liền không phải thuộc về hắn.
Nếu như bỏ qua những đồ vật này, hắn lại tính được gì đây?
Vạn nhất có một ngày không cách nào sử dụng những lực lượng này, hắn như thế nào đối địch?
Hít sâu một cái, Tiêu Phàm khôi phục bình tĩnh, hướng về phía Túy Ông lạy một cái thật sâu, sau đó nhìn về phía Huyết Vô Tuyệt, truyền âm nói:
- Sư huynh, ngươi bảo hộ di thể lão sư rời đi trước!
- Được.
Huyết Vô Tuyệt gật đầu, ôm Túy Ông liền hướng lấy nơi xa bay đi, hắn biết rõ, nếu như Kỳ Hiểu muốn hủy di thể Túy Ông, vẫn là rất dễ dàng làm được.
Nơi xa, Kỳ Hiểu nhìn Tiêu Phàm khôi phục nguyên dạng, hơi có chút thất vọng, trong mắt lóe lên vẻ kinh dị, không biết hắn đang suy nghĩ gì.
Bắc Lão lại buông lỏng một hơi, chỉ cần Tiêu Phàm không có biến thành Tu La Toàn Thể, tất cả liền dễ nói, có hắn ở đây, Kỳ Hiểu cũng nhấc không dậy nổi sóng lớn gì.
- Tư Không Vũ thật đúng là phế vật, lại bị một xác chết di động làm thịt!
Kỳ Hiểu lạnh lùng nói ra một câu, hoàn toàn không vì Tư Không Vũ chết mà cảm thấy tiếc hận, ngược lại cực kỳ khinh thường.
- Cùng các ngươi chơi lâu như vậy, nên kết thúc!
Đột nhiên, Kỳ Hiểu tà tà cười một tiếng, trên người khí tức đột nhiên tăng vọt.
Sau lưng hắn đột nhiên xuất hiện một đạo hư ảnh rộng lớn, quanh thân Lôi Điện xen lẫn, hư không đều tiếp nhận không được cỗ uy áp này, bắt đầu vỡ ra, đáng sợ tới cực điểm.
- Thông Thần Chi Lực!
Bắc Lão sầm mặt lại, Hồn Văn lưu chuyển quanh thân, toàn bộ hư không đều bắt đầu vặn vẹo, tầng tầng lớp lớp bao phủ bốn phía.
- Cung thỉnh Điện Chủ Lôi Thân!
Trong mắt Kỳ Hiểu lóe lên khinh thường nồng đậm, sau đó đột nhiên hướng về hư không cung kính một xá.
- Oanh!
Vừa dứt lời, hư không đột nhiên một tiếng sét nổ vang, mây đen giăng đầy chân trời, Lôi Điện xen lẫn, thương khung đều trở nên ngột ngạt, dường như tận thế tiến đến.
- Tất cả mọi người chạy mau, chạy ra Ly Hỏa Đế Đô!
Tiêu Phàm thấy thế, vận chuyển lực lượng toàn thân gào thét, thanh âm cơ hồ truyền khắp cả tòa Ly Hỏa Đế Đô.
Cái kia uy thế rộng lớn đã vượt qua Chiến Thánh cảnh đỉnh phong, chính là thuộc về chân chính Thần Phạt, cho dù Chiến Thánh cảnh ở trước mặt cũng lộ ra thập phần nhỏ bé.