- Huynh đệ, mấy hạ nhân không hiểu chuyện, mong tạm tha bọn hắn.
Sở Vân Bắc nhìn về phía Tiêu Phàm, trên mặt miễn cưỡng gạt ra ý cười.
- Thôi.
Tiêu Phàm gật đầu, cỗ uy áp trong nháy mắt tan thành mây khói, mấy người Sở Nghiên như trút được gánh nặng, tất cả đều đứng dậy.
Sở Vân Bắc gọi hắn là huynh đệ, trong lòng Tiêu Phàm mặc dù không có thừa nhận, nhưng không có phản bác, nói đến cùng, hai người bọn hắn đúng là huynh đệ.
Hơn nữa, có tầng quan hệ này, Tiêu Phàm sẽ ít đi rất nhiều phiền phức, dứt khoát cũng liền thừa nhận, hắn cũng tin tưởng Sở Vân Bắc là một kẻ biết rõ nặng nhẹ, khẳng định không dám bại lộ thân phận bản thân.
- Còn không đến xin lỗi huynh đệ ta.
Sở Vân Bắc nhìn thấy Tiêu Phàm phối hợp như vậy, trong lòng cũng buông lỏng một hơi, sau đó nhìn về phía những người kia quát lên.
Sở Văn cùng Sở Nghiên mấy người nào còn dám do dự, mấy vị giám khảo cũng vội vàng chạy tới, huynh đệ Sở Vân Bắc không phải bọn hắn có thể vũ nhục.
Coi như ăn thiệt thòi cũng ăn không, chẳng lẽ còn đi tìm Sở Vân Bắc gây phiền phức sao?
- Thật xin lỗi.
Mấy người đi đến trước người Tiêu Phàm bái nói, bất quá bên trong ánh mắt bọn hắn lại cực kỳ không phục.
- Xin lỗi chính là thành ý này sao?
Sở Vân Bắc thấy thế con ngươi u lãnh vô cùng, lúc này lại còn dám không phục, nhất định chính là tự tìm cái chết.
- Ta xem việc này đến đây thì thôi.
Tiêu Phàm khoát tay một cái nói, hắn cũng không muốn tiếp tục dây dưa, ở chỗ này lãng phí quá nhiều thời gian.
- Xem huynh đệ ta cầu tình cho các ngươi, tha cho các ngươi, các ngươi tiếp tục khảo hạch, huynh đệ, ta xem ngươi cũng không cần phải khảo hạch, tài nghệ ngươi còn không tin phải không?
Sở Vân Bắc nịnh nọt nhìn Tiêu Phàm nói.
Biết rõ thân phận Tiêu Phàm, nơi nào còn có suy nghĩ động đến Tiêu Phàm, trừ phi không muốn sống.
- Nên như thế nào thì như thế đó.
Tiêu Phàm thản nhiên nói, lấy năng lực hắn luyện chế Thất Phẩm Đan Dược căn bản không có bất kỳ độ khó, cần gì phải cần vào miệng lưỡi người đây.
- Huynh đệ nói đúng.
Sở Vân Bắc cười nói, trong giọng nói đều là vẻ lấy lòng.
Đám người cổ quái nhìn Sở Vân Bắc, nhất là bọn Sở Văn, bọn hắn đi theo Sở Vân Bắc thời gian mấy năm, cho tới bây giờ chưa từng nhìn thấy Sở Vân Bắc quỳ gối khom người như thế.
Có thể được Sở Vân Bắc xưng là huynh đệ, cả tòa Cổ Thành cũng không có mấy ai, tiểu tử này lại có tài đức gì đây?
Mấy người trong đầu lóe qua một cái ý niệm, Tiêu Phàm chính là Tu La Điện Chủ, bất quá ý nghĩ này rất nhanh bị bọn hắn bóp tắt!
Bọn hắn đều gặp qua Tiêu Phàm, người trước mắt cùng Tiêu Phàm hoàn toàn là hai người, khí tức Hồn Lực đều hoàn toàn khác biệt.
- Còn đứng ngây đó làm gì, khảo hạch cho huynh đệ ta.
Sở Vân Bắc phẫn nộ quát.
- Vâng, Nhị Thiếu.
Mấy giám khảo nào còn dám do dự, mấy người sắc mặt khó xử, trong lòng cực kỳ bực bội, nào sẽ nghĩ đến thay Sở Vân Bắc nói chuyện còn bị Sở Vân Bắc mắng đây.
- Xin ngài đăng ký một cái tư liệu, sau đó đi luyện dược thất số 1.
Trong đó một áo xám lão giả cung kính nói.
- Nam Vực Đại Ly Đế Triều, Kiếm Hồng Trần.
Tiêu Phàm thản nhiên nói, có Sở Vân Bắc tầng quan hệ này, nghĩ đến cũng không người dám tìm hắn để gây sự.
Nếu như còn có ai không có mắt, vậy cũng thuận tiện giải quyết.
Đám người nhao nhao nhớ kỹ cái tên Kiếm Hồng Trần này, về sau nhìn thấy hắn nhất định phải tránh.
- Kiếm thiếu, mời tới bên này, vòng thứ nhất khảo hạch ngài có thể chọn lựa linh dược ngài cho rằng phù hợp, sau đó trong vòng một canh giờ luyện chế ra Thất Phẩm Đan Dược là coi như thông qua khảo hạch.