Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Thần Võ Thiên Tôn (Vô Thượng Sát Thần - Tu La Đại Thần Đế) - Tiêu Thần (FULL)

- Ngươi!

Đầu tiên là bị chửi chó, hiện tại lại bị xưng là tiểu bạch kiểm, Độc Cô Mạc Trắc phẫn nộ tới cực điểm, thiếu chút nữa thì bộc phát ra.

Lúc này, bạch bào thanh niên bên cạnh hắn cười tủm tỉm mở miệng nói:

- Mọi người không cần phí miệng lưỡi, khó nhìn thấy một lần nên hảo hảo uống một chén, Sở Nhị Thiếu không phải nói muốn đi tầng thứ bảy à, chúng ta cũng vừa vặn chuẩn bị đi tầng thứ bảy, nếu không Sở Nhị Thiếu đi cùng chúng ta đi?

Bạch bào thanh niên tên là Mộ Dung Lãng Trần, trên mặt đều là vẻ bình tĩnh, không biết còn tưởng rằng hắn là vì Sở Vân Bắc nói chuyện đây.

Sở Vân Bắc không ngốc, hắn cùng với Mộ Dung Lãng Trần bọn hắn lại không có tình cảm gì đặc biệt, bọn hắn đơn giản chính là muốn nhìn Sở Vân Bắc hắn mất mặt.

Bởi vì bọn hắn tin tưởng, nếu như Sở Vân Bắc không đi cửa sau mà nói là không có khả năng đi đến tầng thứ bảy.

Nếu bình thường đi cửa sau ngược lại cũng không sao cả, nhưng hiện tại Sở Vân Bắc nếu đi cửa sau, há không phải nói rõ Sở Vân Bắc không bằng bọn hắn sao?

- Xem ra Mộ Dung Lãng Trần mới là âm hiểm nhất.

Trong lòng Tiêu Phàm suy nghĩ, trong đầu cố ý nhớ kỹ hình dạng Mộ Dung Lãng Trần, bởi vì người như vậy thường thường là nguy hiểm nhất.

Sắc mặt Sở Vân Bắc khẽ hơi trầm xuống một cái, hắn như thế nào không minh bạch ý tứ Mộ Dung Lãng Trần đây?

Nếu như thực lực hắn có thể tiến về tầng thứ bảy, hắn cũng không để cho Sở Thanh Dương biết rõ hắn đến, bởi vì hắn cho tới bây giờ không nghĩ tới mình có thể xông qua Hồn Giới giữa tầng thứ sáu cùng tầng thứ bảy.

Không thể không nói, Mộ Dung Lãng Trần là một quân tướng không phải lợi hại bình thường, Sở Vân Bắc hoàn toàn không nói gì, dù miệng lưỡi hắn cho dù tốt cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì.

- Nhị Thiếu, đi thôi, ngươi không phải muốn dẫn ta đi tầng thứ bảy nếm thử Túy Trường Sinh sao?

Lúc này, thanh âm Tiêu Phàm vang lên, hắn mỉm cười với Sở Vân Bắc.

Sở Vân Bắc hơi hơi kinh ngạc, ánh mắt lấp lóe một cái, thầm nghĩ trong lòng:

- Ta làm sao quên biểu đệ.

Bất quá hắn mặt ngoài lại duy trì bình tĩnh, nhìn Mộ Dung Lãng Trần nói:

- Cũng được, ta cho Mộ Dung Lãng Trần ngươi một lần mặt mũi.

Trong mắt Mộ Dung Lãng Trần lóe lên một vòng âm trầm, cái gì gọi là cho Mộ Dung Lãng Trần ta một lần mặt mũi, ta cần Sở Vân Bắc ngươi cho mặt mũi sao?

Mặc dù nghĩ như vậy nhưng hắn vẫn không nói ra, thực lực Sở Vân Bắc hắn không để trong mắt nhưng miệng kia không phải bọn hắn có thể địch.

- Đã như vậy, Lăng huynh, Độc Cô huynh, Tinh Vũ sư muội, các ngươi trước đi lên, ta bồi tiếp Nhị Thiếu cùng một chỗ đi lên.

Mộ Dung Lãng Trần bất động thanh sắc cười nói.

- Cũng được.

Mấy người mỉm cười, liền hướng lấy phía trước đi đến.

Trong lòng Sở Vân Bắc thầm mắng không thôi, Mộ Dung Lãng Trần thật đúng là âm hiểm, không tin hắn cũng liền thôi, vậy mà còn muốn giám thị mình.

- Nhị Thiếu.

Ánh mắt Sở Thanh Dương bên cạnh lộ ra vẻ lo lắng, có Mộ Dung Lãng Trần, hắn muốn để Sở Vân Bắc thuận tiện một chút đều không được.

- Thanh Dương Trưởng Lão, ngươi đi làm việc đi, chúng ta đi lên là được.

Sở Vân Bắc cười nhạt nói, có Tiêu Phàm xuất mã, hắn đã không cố kỵ gì.

- Vậy lão hủ cáo từ.

Sở Thanh Dương cung kính rời đi, hắn đã sớm nghĩ đến rời đi, vạn nhất Sở Vân Bắc không cách nào tiến vào tầng thứ bảy, mất mặt mũi, không may vẫn là hắn.

- Sở Nhị Thiếu, mời.

Mộ Dung Lãng Trần mỉm cười, làm ra một cái thủ thế mời, hắn thực sự nghĩ không ra Sở Vân Bắc nơi nào tự tin vậy.

Nếu như có thể tại Cổ Thành Sở gia đả kích Sở Vân Bắc một cái, vậy dĩ nhiên là bọn hắn vui lòng a.

- Hừ.

Sở Vân Bắc hừ lạnh một tiếng, liền hướng lấy đầu bậc thang tầng thứ bảy đi đến.

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!