- Ngươi có khẩu khí thật đúng là không nhỏ, nếu ngươi thua thì phải như thế nào?
Sở Vân Phi giận dữ nói:
- Quỳ gối bên dưới Thiên Thánh Lâu ba ngày ba đêm, hô to ta sai, như thế nào?
- Có thể.
Tiêu Phàm gật đầu:
- Nếu như ta thắng, Sở Vân Phi ngươi phải chăng cũng nguyện ý quỳ gối bên dưới Thiên Thánh Lâu ba ngày ba đêm, hô to Cổ Tộc Sở gia không mạnh như vậy, như thế nào?
- Ngươi!
Sở Vân Phi hai mắt huyết hồng hiện ra sát mang, cắn răng nói:
- Có thể!
- Nói miệng không có bằng chứng, giấy trắng mực đen là tốt nhất.
Tiêu Phàm thập phần bình tĩnh nói.
- Như ngươi mong muốn!
Sở Vân Phi âm thanh lạnh lùng nói, hắn ra lệnh một tiếng, rất nhanh liền có người mang hiệp định đến, Tiêu Phàm cùng Sở Khinh Cuồng đều ký tên đồng ý.
Sở Vân Bắc nguyên bản muốn ngăn cản, bất quá vừa nghĩ tới thái độ Sở Vân Phi đối với hắn, hắn liền dứt khoát ngậm miệng không nói, hắn cũng biết rõ lúc này hắn nói cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì.
Tiêu Phàm nói đã kích động thần kinh tu sĩ toàn thành, việc này đã không phải một mình hắn có thể ngăn cản.
- Yêu cầu của ngươi đều xong, bây giờ có thể bắt đầu?
Sở Vân Phi hận không thể lập tức đem Tiêu Phàm giẫm ở dưới chân, để hắn chính miệng nhận sai bên dưới Thiên Thánh Lâu.
- Tự nhiên có thể.
Khóe miệng Tiêu Phàm giương lên, tựa như âm mưu đạt được.
Sau đó ánh mắt lại quét bốn nam hai nữ một cái, cười nhạt nói:
- Đừng trách ta không nhắc nhở ngươi, bên trong sáu người bọn hắn có hai người tuổi tác đã vượt qua 28 tuổi, đừng tưởng ta là đứa bé ba tuổi.
Lời này vừa nói ra, ánh mắt một thanh niên cùng một nữ tử trong đó chớp lên, trong mắt những người khác lại là vẻ kinh ngạc, sau đó biến thành phẫn nộ, cho rằng Tiêu Phàm hung hăng càn quấy.
- Ngươi thực coi mình là Thần à, có thể một cái nhìn ra tuổi tác người khác?
Sở Vân Phi mặt coi thường nói.
- Ta không phải Thần, nếu như ta là Thần, đoán chừng ngươi không có dũng khí nói chuyện cùng ta.
Tiêu Phàm thập phần chân thành nói.
Sắc mặt Sở Vân Phi kìm nén đến đỏ bừng, quả thực là một lời cũng không dám phản bác, nếu như Tiêu Phàm là Thần, còn chỗ nào đến phiên hắn trước mặt Tiêu Phàm phách lối như thế.
- Bất quá, ta không chỉ là một Luyện Dược Sư mà còn là một Bác Sĩ, xác nhận tuổi tác một người cũng không phải quá khó khăn.
Tiêu Phàm đạm mạc cười một tiếng:
- Cũng tỷ như Sở Vân Phi ngươi năm nay hẳn là hai mươi bốn tuổi rưỡi, nếu như da mặt ngươi dày một chút, ngươi có thể đi ra đánh với ta một trận mà không cần lựa chọn người khác.
- Cả tòa Cổ Thành Sở gia biết rõ tuổi tác ta không ít, ngươi biết rõ cũng không tính là lạ đi?
Sở Vân Phi vẫn khinh thường nói.
Những người khác cũng như thế, bọn hắn không tin Tiêu Phàm nhìn người một cái liền có thể đánh giá ra tuổi tác, nếu như thế thì cũng quá Yêu Nghiệt.
- Ta đối với ngươi không bất cứ hứng thú gì, các ngươi có tin ta hay không cũng không quan tâm, nhưng Kiếm mỗ cũng không phải mặc người nhào nặn.
Tiêu Phàm thần sắc cũng chầm chậm biến băng lạnh, trong lòng cười lạnh nói:
- Nhìn đến ta nếu không bộc lộ tài năng, thật đúng cho là ta dễ ức h**p, đáng tiếc, thế giới này có vẻ như cũng không biết có Cốt Linh nói chuyện.
Nghĩ vậy, Tiêu Phàm đột nhiên nhìn chằm chằm sáu người đối diện nói:
- Bên trong sáu người bọn hắn, hai Chiến Thánh hậu kỳ đều trong khoảng 28 tuổi đến 29 tuổi.
Vừa dứt lời, rất nhiều người ánh mắt liền bắt đầu liếc nhìn mấy người kia cùng Tiêu Phàm.