Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Thần Võ Thiên Tôn (Vô Thượng Sát Thần - Tu La Đại Thần Đế) - Tiêu Thần (FULL)

Sở Vân Phi vừa dứt lời, hai người Tiêu Phàm cùng Sở Hinh đồng thời thu hồi tâm thần. Bị người hiểu lầm nhưng Tiêu Phàm cũng lười giải thích, đương nhiên cũng không cần đi giải thích.

Lúc trước Tiểu Ma Nữ không phải hiểu lầm hắn như thế này à, Tiêu Phàm cũng sớm đã quen, huống chi Sở Hinh không chút quan hệ nào.

Hồn Lực Sở Hinh thẩm thấu bao phủ những Dược Tài, bắt đầu phân biệt từng cái, trong tay cầm giấy bút nhanh chóng viết lên.

Ngay từ đầu còn tương đối thông thuận, những Dược Tài kia nhìn một chút liền có thể nhận ra, bất quá theo thời gian trôi qua tốc độ Sở Hinh ngày càng chậm xuống.

Mà Tiêu Phàm lại duy trì tốc độ đều đặn, tốc độ của hắn không nhanh nhưng cũng không chậm, bất quá so với Sở Hinh, Tiêu Phàm lại chậm không ít.

Lúc Sở Hinh kết thúc, Tiêu Phàm mới đi tới giữa, bất quá bộ dáng hắn hành tẩu hết sức cổ quái, không có cố ý đi xem một loại Dược Tài, vẻn vẹn quét mắt một vòng liền ghi lại ở trên giấy.

Không ít người nhìn về phía Tiêu Phàm lộ ra vẻ khinh bỉ, tốc độ như vậy, coi như Sở Hinh xuất ra một nửa, Tiêu Phàm cũng không thể thắng được.

Nhìn thấy Tiêu Phàm tốc độ chậm như thế, trong mắt Sở Hinh cũng lộ ra một tia khinh thường, bất quá nàng rất nhanh liền tiếp tục đắm chìm trong việc phân biệt Dược Tài.

1000 loại Dược Tài chia làm thành 10 hàng, mỗi một hàng đều có 100 loại, muốn trong vòng nửa canh giờ đem 1000 loại Dược Tài phân biệt cũng không dễ dàng gì.

Lúc Sở Hinh chuyển hướng hàng thứ ba, Tiêu Phàm đột nhiên nhảy qua hàng thứ hai, trực tiếp xuất hiện ở giữa hàng thứ ba cùng hàng thứ tư, bắt đầu tiếp tục phân biệt.

- Hừ, quả nhiên là một đăng đồ tử, cho là đi theo bản tiểu thư, bản tiểu thư liền sẽ liếc ngươi nhiều thêm ư!

Sở Hinh thấp giọng phẫn nộ quát.

- Đi theo ngươi?

Tiêu Phàm kinh ngạc, thiên tài Luyện Dược Sư Sở Hinh này thật đúng là không phải tự luyến bình thường, hắn cũng lười giải thích, tiếp tục tiến lên.

Tiêu Phàm không giảm tốc độ, mà tốc độ Sở Hinh lại rõ ràng chậm xuống, đương nhiên cũng nhanh hơn Tiêu Phàm một phần ba.

Theo thời gian trôi qua, đám người cũng khẩn trương lên, một phần tư canh giờ rất nhanh đã qua, Sở Hinh cũng đã đi đến hàng thứ sáu. Nếu tốc độ cứ như vậy, nàng thật có khả năng trong vòng nửa canh giờ hoàn thành phân biệt 1000 loại Dược Tài.

Mà Tiêu Phàm lại trực tiếp nhảy qua hàng thứ hai, hàng thứ tư, trực tiếp xuất hiện ở giữa hàng thứ năm và hàng thứ sáu.

Mọi người không hiểu cử động của Tiêu Phàm, không biết hắn đang chơi đùa cái gì, bất quá đại bộ phận cho rằng Tiêu Phàm chỉ phân biệt ra một nửa bỏ một nửa.

- Còn thời gian một chén trà cuối cùng.

Sở Vân Phi nhìn thời gian một chút, lớn tiếng nhắc nhở hai người.

- Ha ha, Sở Hinh tiểu thư đã phân biệt ra hơn 700 loại, tiểu tử kia phân biệt một hàng lại nhảy qua một hàng, hiện tại có vẻ như mới hơn 400 loại, lần này chúng ta thắng chắc!

- Chỉ cần thêm ván tiếp theo chúng ta liền thắng, ta ngược lại rất chờ mong hắn quỳ gối trước mặt Thiên Thánh Lâu, hô to ta sai.

- Ai bảo hắn phách lối như thế, nếu ta là Sở Đại Thiếu đã trực tiếp làm thịt hắn, chỗ nào cùng hắn lãng phí thời gian dài như vậy.

Rất nhiều người đã cao hứng bừng bừng kêu lên, thân làm người Cổ Thành Sở gia, nội tâm bọn hắn có một phần kiêu ngạo người Cổ Thành, không cho phép kẻ ngoại lai chà đạp.

Đáng tiếc, bọn hắn không biết, Sở Vân Phi kiêu ngạo không biết so với bọn hắn mạnh gấp bao nhiêu lần, hắn rất muốn giết Tiêu Phàm nhưng hắn càng muốn quang minh chính đại đánh bại Tiêu Phàm.

Vô luận là thực lực hay là luyện dược, hắn muốn để thế nhân biết rõ, người dám vũ nhục Cổ Thành Sở gia đều phải thua.

Cho nên, Sở Vân Phi sẽ không dễ dàng g**t ch*t Tiêu Phàm, coi như g**t ch*t Tiêu Phàm cũng phải chờ Tiêu Phàm thua, Sở Vân Phi không biết là trong lòng hắn đã coi Tiêu Phàm là một đối thủ.

- Nhị Thiếu, thiếu chủ thật sẽ thua?

Sắc mặt Dịch Bằng có chút tái nhợt, nếu như Tiêu Phàm thua, đến thời điểm tra được Dịch Bằng hắn, hắn và gia tộc của hắn cũng chịu xui xẻo.

Mặc dù thực lực Tiêu Phàm mang cho hắn rất nhiều chấn kinh, nhưng hắn chưa bao giờ thấy trình độ Tiêu Phàm luyện dược a.

- Ta làm sao biết được.

Sở Vân Bắc lắc đầu, sắc mặt cũng không phải rất dễ nhìn, hắn chỉ biết Tiêu Phàm là một Bát Phẩm Trung Cấp Luyện Dược Sư, nhưng Sở Hinh có thể là Bát Phẩm đỉnh cấp, thậm chí Cửu Phẩm, hoàn toàn không cùng một cấp độ.

Tiêu Phàm thua, nếu như chỉ là quỳ thì cũng không sao cả, lấy hiểu biết về Sở Vân Phi, đến thời điểm đó nhất định sẽ g**t ch*t Tiêu Phàm, Tiêu Phàm vừa chết, Chủng Ma Chi Thuật bên trong hắn còn có thể sống sao?

- Đã đến giờ.

Đột nhiên, thanh âm Sở Vân Phi hét to vang lên, trên mặt hiện lên ý cười nhạt.

- Vừa kịp!

Bút trong tay Tiêu Phàm nhẹ nhàng dừng lại, cũng buông lỏng một hơi, nhìn kỹ trên trán Tiêu Phàm cũng chảy ra không ít mồ hôi.

 

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!