- Cho dù ngươi nhận ra Thiên Thọ Đan thì như thế nào, ngươi không nhất định biết được thành phần của nó.
Sở Vân Phi vẫn không cam lòng yếu thế nói.
- Nếu như nói ra hàm lượng linh dược bên trong Đan Dược có lẽ còn có thể làm khó ta, nhưng chỉ nói ra thành phần, cho dù không biết đây là Thiên Thọ Đan nhưng muốn phân tích ra cũng là việc rất đơn giản.
Trong lòng Tiêu Phàm khinh thường nói.
Sau đó cười tủm tỉm nhìn Sở Vân Phi nói:
- Tử Vận Long Hoàng Tham, Long Hồn Tuyền Lộ, Thiên Phỉ Quả, Huyền Linh Diệp, Tam Hoa Thảo...
Nguyên một đám danh tự linh dược từ trong miệng Tiêu Phàm thốt ra, mỗi lần nói ra một cái tên, sắc mặt Sở Vân Phi liền khó xử một phần.
Đám người mặc dù không biết tính chính xác trong lời nói Tiêu Phàm, nhưng từ sắc mặt Sở Vân Phi liền có thể đánh giá ra một hai, rất hiển nhiên, Tiêu Phàm đều nói đúng.
Sở Vân Phi nơi nào sẽ nghĩ đến Tiêu Phàm vậy mà sẽ biết rõ Thiên Thọ Đan, nguyên bản hắn còn chuẩn bị trước mặt tu sĩ Sở gia thế hệ trước khoe khoang một cái.
- Ngươi chỉ bất quá biết rõ Thiên Thọ Đan mà thôi, nếu như là một khỏa Đan Dược không biết tên, ngươi chưa chắc sẽ biết được.
Sở Vân Phi cắn răng nói.
- Còn muốn giãy dụa sao? Hôm nay không cho Sở Vân Phi ngươi thành thành thật thật viết một chữ phục, ta liền không phải Kiếm Hồng Trần.
Tiêu Phàm lạnh lùng cười một tiếng.
Sở Vân Phi ngươi càng không muốn thua, ta liền muốn ngươi thua triệt để, để ngươi vứt đi da mặt Sở gia, coi như là cho Sở gia ngươi một chút lợi tức!
Sở Vân Phi suy tư thật lâu, lại lấy ra một khỏa Đan Dược đen nhánh, trầm giọng nói:
- Viên này thì sao?
- Cửu Phẩm Tục Mệnh Đan, thành phần là: Đoạn Long Căn, Hồn Anh Quả, Linh Long Thiên Chi...
Thần sắc Tiêu Phàm đạm mạc, tiếp tục báo ra tên thuốc cùng thành phần viên này.
- Không có khả năng, đây đều là Cửu Phẩm Đan Dược, ngươi chỉ là một kẻ từ bên ngoài đến, làm sao có thể rõ ràng như thế.
Hai mắt Sở Vân Phi đỏ lên.
- Ta đã nói, Sở gia ngươi dạy không được ta, ta chỉ là nói sự thật mà thôi, ngươi không tin? Nếu như không phải tham gia cái gọi là Vạn Thánh Dược Điển, ta cũng sẽ không tới nơi này, là ngươi quá tự cho là đúng.
Thần sắc Tiêu Phàm lạnh lùng nói, một cỗ khí tức cường đại từ trên người hắn quét sạch mà ra.
Toàn thân Sở Vân Phi khẽ run lên, thân thể không khỏi lui ra phía sau mấy bước, ánh mắt nhìn về phía Tiêu Phàm có một tia sợ hãi.
Giờ khắc này rốt cuộc không ai phản bác, bởi vì vô luận Sở Vân Phi có thể phân tích ra thành phần Đan Dược Tiêu Phàm đưa cho hay không, Tiêu Phàm cũng đã thắng, Cổ Thành Sở gia bọn hắn thua, thậm chí ngay cả Sở Vân Phi đều thua.
Người chọn lựa đều là người nổi bật nhưng lại bại bởi một kẻ từ bên ngoài đến, điều này khiến bọn hắn tiếp nhận như thế nào đây.
Thế nhưng cho dù không tiếp được lại như thế nào đây?
Chẳng lẽ Cổ Thành Sở gia đều không tin? Thực nếu làm như thế, Cổ Thành Sở gia đều sẽ trở thành trò cười cho Cổ Tộc khác.
Thế nhưng chấp nhận sao? Sở Vân Phi hắn phải quỳ bên dưới Thiên Thánh Lâu ba ngày ba đêm, hơn nữa còn hô to Sở gia không mạnh như vậy. Nếu thực như thế, Sở Vân Phi đời này đoán chừng cũng không ngẩng đầu lên được.
- Ta biết ngươi không phục, vậy lại cho ngươi một cơ hội!
Nhìn thấy Sở Vân Phi giãy dụa, Tiêu Phàm lại nói.
Nghe vậy, ánh mắt Sở Vân Phi sáng lên, tựa như bắt lấy một cơ hội cuối cùng.
- Chỉ cần ngươi có thể phân tích ra thành phần trong đan dược này coi như ngươi thắng, như thế nào?
Tiêu Phàm mở bàn tay, lòng bàn tay đột nhiên xuất hiện một mai Đan Dược đen thui, Đan Dược tản ra một cỗ mùi gay mũi.
- Thối quá!
Đám người không khỏi lui ra phía sau mấy bước, Đan Dược kia có mùi thật sự là quá gay mũi, dù là cách xa mấy trượng cũng có người không chịu được, thậm chí có chút cay mắt.
Sở Vân Phi vừa nãy còn muốn phân tích thành phần Đan Dược này, nhưng mà hít cái mùi này, dạ dày trong nháy mắt dời sông lấp biển, bữa cơm đêm qua đều kém chút phun ra.
Con ngươi hắn gắt gao nhìn chằm chằm Đan Dược trong tay Tiêu Phàm, nhưng quả thực là một chữ đều nghẹn không ra, phân biệt Đan Dược chính là dựa vào mùi, nhưng Đan Dược này thực sự quá thúi.
- Không phải ta không cho ngươi cơ hội, ngươi vẫn bại.
Thần sắc Tiêu Phàm đạm mạc, đột nhiên một cỗ khí tức cường đại ép về phía Sở Vân Phi, phẫn nộ quát:
- Ngươi hiện tại tâm phục khẩu phục chưa?