Chẳng lẽ gia hỏa này không sợ Sở gia phẫn nộ sao? Sở gia giận dữ, đừng nói ngươi là Chiến Thánh cảnh trung kỳ, dù là Chiến Thánh cảnh đỉnh phong thì như thế nào?
- Ngươi...
Sở Vân Phi phẫn nộ tới cực điểm, bất quá lại bị Nhị Trưởng Lão giữ chặt, hắn nhìn Tiêu Phàm thật sâu một cái, quát khẽ:
- Đại Thiếu Gia, gia chủ bảo ngươi đi qua.
Sở Vân Phi áp chế lửa giận trong lòng, sát khí trong lòng nặng nề nói:
- Vạn Thánh Dược Điển kết thúc, ngươi nếu dám tiến về Thần Kiếp Chi Địa, ta nhất định sẽ giết ngươi!
Đám người Sở gia trơ mắt nhìn Tiêu Phàm rời đi, lại không một người xuất thủ, liền Sở gia Nhị Trưởng Lão cùng Sở Vân Phi đều không động thủ, bọn hắn tự nhiên cũng sẽ không tự chuốc nhục nhã.
Mấu chốt là thực lực Tiêu Phàm không yếu, có thể chém giết Chiến Thánh cảnh hậu kỳ, những người bọn hắn chưa chắc là đối thủ Tiêu Phàm.
Có thể tại đắc tội Sở gia Thiếu Chủ, hơn nữa khiêu khích tu sĩ toàn thành Cổ Thành Sở gia mà yên ổn rời đi, Tiêu Phàm tuyệt đối là kẻ thứ nhất.
Tất cả tu sĩ ở đây cũng nhao nhao nhớ kỹ khuôn mặt này, trong lòng âm thầm thề, về sau nhất định không thể đắc tội hắn.
Mà lúc này, trong đám mây phía trên lại là đứng đấy hai đạo thân ảnh, nếu như Tiêu Phàm nhìn thấy nhất định sẽ nhận ra một người trong đó, người kia chính là Hề Lão.
Một người khác lại là gia chủ Sở gia Sở Lăng Tiêu, chỗ sâu đáy mắt Sở Lăng Tiêu lóe qua một tia băng lãnh, bất quá che giấu rất tốt.
- Sư tổ, hắn chỉ là một Chiến Thánh cảnh trung kỳ mà thôi, như thế nào lọt pháp nhãn của ngài?
Sở Lăng Tiêu hơi kinh ngạc nhìn Hề Lão.
Nếu như để những người khác nhìn thấy đường đường Sở gia gia chủ Sở Lăng Tiêu vậy mà kêu một tu sĩ Chiến Đế cảnh đỉnh phong là sư tổ, đoán chừng sẽ làm bao người ngoác mồm đến mang tai.
Dù là Tiêu Phàm đoán chừng cũng sẽ kinh ngạc không thôi, Hề Lão có vẻ như cùng Sở gia chả có một chút quan hệ nào mà, làm sao lại là sư tổ cảu Sở Lăng Tiêu đây?
- Sở gia chủ, lão hủ là một tu sĩ Chiến Đế cảnh, có tài đức gì trở thành sư tổ ngươi, về sau tuyệt đối đừng gọi như vậy.
Hề Lão khoát tay một cái nói.
- Sư tổ, ngài là sư tôn của gia phụ, mãi mãi cũng là sư tổ Lăng Tiêu, nếu như không có sư tổ, mấy trăm năm trước Sở gia ta có lẽ đã sớm không tồn tại.
Sở Lăng Tiêu mặc dù khó chịu Tiêu Phàm, nhưng mặt ngoài đối với Hề Lão lại vô cùng tôn trọng, về phần trong lòng nghĩ như thế nào cũng chỉ có hắn biết rõ.
- Đó là thiên ý.
Hề Lão thở dài, thần sắc có chút mê mang, chẳng qua là khi nhìn thấy Tiêu Phàm nơi xa, con ngươi lại lóe qua một vẻ kiên định:
- Lần này, Sở gia muốn vượt qua nguy nan, có lẽ phải ỷ vào hắn.
- Hắn?
Sở Lăng Tiêu kinh ngạc nhìn Tiêu Phàm, một mặt không tin nói.
- Không sai!
Hề Lão thập phần chắc chắn, sau đó lại hỏi:
- Trước đó ta đã nhìn qua, nơi đó đã sương mù tràn ngập, nguyên bản ta tưởng là có thể chèo chống năm trăm năm, không nghĩ tới mới qua hơn hai trăm năm liền biến thành bộ dáng này.
Sắc mặt Sở Lăng Tiêu biến thành hơi khó coi, há miệng muốn nói nhưng lại không biết mở miệng như thế nào.
- Có lời cứ nói đi, ngươi cũng nên biết ta không thích ấp a ấp úng, lão hủ tuy già có chút sự tình làm không được, nhưng còn có thể thay ngươi nghĩ biện pháp một chút, bằng không mà nói, chỉ có thể hi sinh mảnh Cổ Địa này.
Hề Lão nhíu mày nói.
- Vâng, sư tổ.
Sở Lăng Tiêu gật gật đầu, hít sâu một cái nói:
- Kỳ thật hai mươi năm trước phong ấn kia liền bắt đầu buông lỏng, khi đó chúng ta nghĩ vô số biện pháp đều không có thành công, thẳng đến một lần Vạn Thánh Dược Điển hai mươi năm trước.