Tiêu Phàm băng lãnh phun ra một câu.
Nhìn thấy hai đạo lục quang kia, trong mắt Sở Lệ đều là vẻ sợ hãi, rất hiển nhiên hắn biết rõ đây là công pháp gì, đáng tiếc, hắn không có vận khí tốt như Sở Vân Bắc.
Tiêu Phàm trực tiếp xóa tư tưởng của hắn, chỉ là nô dịch Ý Chí hắn mà thôi, bởi vì Tiêu Phàm đột nhiên phát hiện Sở Lệ khả năng còn có chút tác dụng, cho nên cũng không có giết hắn.
Ngẩng đầu, Tiêu Phàm nhìn nơi xa một cái, khóe miệng hơi hơi giương lên, sau đó quay người nhanh chóng cùng đi lên.
Đi vào Vân Lai Phong, Tiêu Phàm cũng rốt cục biết rõ ngọn núi này, tại sao xưng là Vân Lai Phong, tiến vào bên trong liền tựa như trong mây mù ghé qua.
Sau một lát, mấy người xuyên qua một tầng quang tráo, trước mắt lập tức khôi phục thanh minh, một mảnh quảng trường tiến vào tầm mắt Tiêu Phàm, đồng thời lạc ấn trong mắt hắn còn có mấy đạo thân ảnh.
- Mộ Dung Lãng Trần cùng Lăng Ngạo, bọn hắn làm sao ở chỗ này?
Tiêu Phàm thập phần buồn bực, nhỏ giọng thầm thì nói.
- Bọn hắn cũng là đến tìm Sở Linh Nhi, hơn nữa, ta nghe nói Gia Chủ muốn đem Sở Linh Nhi gả cho Mộ Dung Lãng Trần.
Sở Nguyệt đạm mạc nói.
- Gả cho Mộ Dung Lãng Trần?
Tiêu Phàm cau mày, hắn đột nhớ đến sự tình trước đó Sở Vân Bắc nói cho hắn biết, nguyên bản hắn coi chỉ là nói đùa, không nghĩ tới lại là thực.
- Ngươi muốn cưới Sở Linh Nhi đi, vậy ngươi phải nắm chặt.
Nhìn thấy thần sắc Tiêu Phàm, Sở Nguyệt lại cười tủm tỉm nói.
Sau đó trong lòng Sở Nguyệt lại bổ sung một câu:
- Các ngươi tốt nhất đem Sở Linh Nhi mang đi, rõ ràng liền Đệ Tử Ký Danh của sư tôn đều không phải, vậy mà còn được sư tôn coi trọng hơn so với ta, ta mới là Các Chủ Thần Dược Các tương lai.
Tiêu Phàm tự nhiên không biết trong lòng Sở Nguyệt đánh chủ ý này, bất quá hắn cũng không quan tâm, hóa thành một vệt sáng rơi ở trên quảng trường.
- Kiếm Hồng Trần, làm sao là ngươi!? Ngươi làm sao sẽ tới nơi này?
Mộ Dung Lãng Trần bỗng nhiên quay đầu, nhìn thấy Tiêu Phàm, trong lòng hắn đột nhiên giật mình.
Trải qua hai sự tình trước đó, Mộ Dung Lãng Trần đối với Tiêu Phàm đã sinh ra một loại sợ hãi, Lăng Ngạo còn tốt một chút.
Hai người vào lần thứ nhất nhìn thấy Tiêu Phàm, hắn liền giết Độc Cô Mạc Trắc, lần thứ hai nhìn thấy Tiêu Phàm, hắn cùng Sở Vân Phi giao đấu, mà hiện tại hắn đến nơi này, lại là vì gì đây?
Hai người trong lòng có loại dự cảm không tốt, đối với Tiêu Phàm, bọn hắn đã có bóng tối.
- Ta làm sao lại không thể tới nơi này? Hai ngày này liền có thể nhìn thấy các ngươi, nói rõ chúng ta có duyên phận không tệ như vậy.
Tiêu Phàm đạm mạc cười một tiếng.
- Ai có duyên phận với ngươi!
Mộ Dung Lãng Trần cùng Lăng Ngạo trong lòng giận mắng không thôi, thế nhưng bọn hắn lại không dám trắng trợn nói ra.
- Mấy vị xin chờ một chút, Linh Nhi sư muội rất nhanh liền đến.
Sở Nguyệt nhìn thấy Tiêu Phàm bọn hắn giương cung bạt kiếm, trong lòng vui vẻ, liền thay đổi xưng hô đối với Sở Linh Nhi.
Nàng hận không thể để Tiêu Phàm cùng Mộ Dung Lãng Trần hai người lập tức đem Sở Linh Nhi mang đi, về phần là ai, nàng cũng không quan tâm.
- Linh Nhi sư muội đến.
Sở Nguyệt đột nhiên cười cười.
Nghe vậy, Tiêu Phàm trong lòng khẽ run lên, hắn đột nhiên quay đầu nhìn về phía mây mù, nơi đó có một đạo thân ảnh nhanh chóng tới gần.
Đó là một thiếu nữ mặc váy dài lục sắc, một mái tóc bay múa trong gió, nàng cầm theo một cái giỏ nhỏ, trên mặt tràn đầy nụ cười rực rỡ.
Thân ảnh nhanh chóng biến lớn, rất nhanh liền đi tới gần, Tiêu Phàm bọn hắn cũng rốt cục thấy rõ bộ dáng nàng.
Lông mày dài nhỏ, một đôi con mắt vũ mị nhưng lại linh động thanh tịnh, cho người ta một loại cảm giác nhí nha nhí nhảnh.
Mũi ngọc thanh tú, cái miệng anh đào nhỏ nhắn kiều diễm ướt át, má lúm đồng tiền trong suốt như ngọc, màu da như dương chi ngọc tuyết hiện ra quang trạch trong suốt.
Nàng có dáng người nhỏ nhắn xinh xắn, ôn nhu yểu điệu, nhìn như siêu nhiên xuất trần, nhưng lại rất có phong phạm hiệp nữ, hai loại khí chất hoàn mỹ đều thể hiện trên người nàng.
- Sở Nguyệt sư tỷ, ngươi tìm ta?
Nàng khẽ mở cặp môi thơm, thanh âm êm tai như tiếng trời truyền ra.