Theo Mộ Dung Lãng Trần nói, Sở gia cùng Mộ Dung gia tộc thông gia chỉ là vì đồng minh mà thôi, căn bản sẽ không quá quan tâm Sở Linh Nhi chết sống.
Sở Linh Nhi mặc dù dáng dấp hết sức xinh đẹp, nhưng dạng nữ nhân gì thì Mộ Dung Lãng Trần hắn đều đã gặp qua, cũng không đến mức nhìn thấy Sở Linh Nhi hai chân mềm đứng không đứng dậy.
- Gả cho ngươi? Bằng ngươi cũng xứng sao?
Đột nhiên, lại là hai đạo thanh âm nam nữ lộn xộn đồng thời vang lên, bất quá lần này nghênh đón Mộ Dung Lãng Trần lại không phải hai bàn tay, mà là Hồn Lực to lớn từ hai chân.
Hai cước nếu là giẫm xuống, Mộ Dung Lãng Trần đoán chừng không chết cũng phải bị thương nặng.
Mấy người khác kinh ngạc nhìn Tiêu Phàm cùng Sở Linh Nhi, hai người này chẳng lẽ thực sự là tâm linh tương thông?
Hay là bọn hắn cố ý phối hợp?
Thế nhưng Tiêu Phàm rõ ràng cho tới bây giờ chưa từng gặp qua Sở Linh Nhi, bằng không hắn cũng sẽ không cố ý đến nơi này tìm Sở Linh Nhi.
Kỳ thật, ngay cả hai người Tiêu Phàm cùng Sở Linh Nhi cũng kinh ngạc không thôi, vừa nãy hai người chỉ là theo ý nghĩ nội tâm mà thôi, cũng không có cố ý làm khó Mộ Dung Lãng Trần.
Mộ Dung Lãng Trần nhìn thấy Hồn Lực hai chân khổng lồ bắn đến, hắn sắc mặt hoàn toàn thay đổi, lách mình hướng một bên tránh đi, vừa lúc tránh thoát một cước Sở Linh Nhi.
Nhưng một cước của Tiêu Phàm tốc độ lại nhanh không ít, ầm một tiếng trực tiếp đá vào mặt Mộ Dung Lãng Trần.
Máu tươi trong miệng Mộ Dung Lãng Trần vẩy ra kẹp theo mấy cái răng, thân thể bay thẳng đến cuối quảng trường, tóe lên không ít bụi bặm.
Lần này Mộ Dung Lãng Trần không dám tiếp tục làm càn, thực lực Sở Linh Nhi hắn không để trong lòng, nhưng Tiêu Phàm là người đến Sở Vân Phi còn không sợ.
Hơn nữa, hắn còn nghe nói Tiêu Phàm cùng Sở Vân Phi chiến đấu một trận không phân trên dưới, chỉ là hắn lúc ấy chạy tới tương đối trễ, không có tận mắt nhìn thấy mà thôi.
- Ngươi là ai?
Ánh mắt Sở Linh Nhi sáng quắc nhìn chằm chằm Tiêu Phàm, nàng cũng cảm nhận mình cùng Tiêu Phàm ở giữa có liên hệ nào đó, mối liên hệ này đến từ chỗ sâu Huyết Mạch, khó mà giải thích.
- Ta? Xem như bằng hữu của ngươi.
Tiêu Phàm khẽ cười một tiếng, hắn cũng không biết giải thích quan hệ cùng Sở Linh Nhi như thế nào, cho dù nói ra Sở Linh Nhi có lẽ cũng không tin.
- Kiếm Hồng Trần, ta không để yên cho ngươi! Còn tiện nhân Sở Linh Nhi này, ta muốn các ngươi đều phải chết!
Mộ Dung Lãng Trần lần nữa đứng dậy, nhe răng trợn mắt nhìn Tiêu Phàm cùng Sở Linh Nhi, trong lòng gào thét.
Hắn biết rõ không phải đối thủ Tiêu Phàm, không dám trắng trợn khiêu khích Tiêu Phàm, gia hỏa này liền Độc Cô Mạc Trắc đều dám giết, muốn giết hắn cũng rất khó khăn.
- Lăng Ngạo, chúng ta đi!
Mộ Dung Lãng Trần hít sâu một cái, oán độc nhìn Tiêu Phàm cùng Sở Linh Nhi một cái, liền đạp không mà lên, hướng về nơi xa bay đi.
Tiêu Phàm cũng không có ngăn cản, Mộ Dung Lãng Trần còn không có chạm đến ranh giới cuối cùng của hắn, cho nên tạm thời còn không có động sát tâm đối với hắn.
- Một chút cốt khí nam tử đều không có, nhất định chính là phế vật!
Sở Nguyệt khinh thường liếc Mộ Dung Lãng Trần một cái.
Nàng rất hi vọng Mộ Dung Lãng Trần mang Sở Linh Nhi đi, dù sao Mộ Dung Lãng Trần mới là vị hôn phu danh chính ngôn thuận của Sở Linh Nhi, thế nhưng không nghĩ tới Mộ Dung Lãng Trần bất tranh khí như thế.
- Làm sao, ngươi rất hi vọng hắn đánh với ta một trận sao?
Tiêu Phàm lạnh lùng quét Sở Nguyệt một cái, bây giờ nhìn thấy Sở Linh Nhi, hắn cũng không cần nén giận.
- Không phải!
Sở Nguyệt bỗng nhiên lắc đầu, cảm thụ đến ánh mắt Tiêu Phàm băng lãnh, toàn thân nàng run run, sâu trong linh hồn sinh ra một loại sợ hãi.
- Bằng hữu? Ta cũng không biết ngươi, ngươi tới nơi này là tìm ta?
Sở Linh Nhi kinh ngạc nhìn Tiêu Phàm.
- Ta tới là mang ngươi đi.
Tiêu Phàm gật gật đầu.
- Tự tiện xông vào Thần Dược Các, ngươi còn muốn đi?
Đột nhiên, từ phía chân trời vang lên một tiếng quát như sấm, giống như một đạo kinh lôi quanh quẩn trên quảng trường.