Không thể không nói, tính cách hai người Sở Linh Nhi cùng Tiêu Phàm giống nhau y hệt, hai người đều là loại không lên tiếng thì thôi, đã lên tiếng là kinh người.
- Có thể là ta hiểu lầm.
Sở Hinh liền vội vàng lắc đầu nói, thần sắc cực kỳ sợ hãi.
- Có phải hiểu lầm hay không, ta có thể đánh giá.
Lúc này, Tiêu Phàm đột nhiên tiến lên một bước, đạm mạc nhìn Sở Hinh:
- Mang một kẻ gọi là Sở Lệ tới, đem hắn tới liền sẽ biết rõ sự tình.
Tiêu Phàm đã phát hiện tiến vào Thần Dược Các cũng không phải là tội chết, cũng buông lỏng một hơi, chí ít không cần cùng Sở gia ngả bài, sự tình so với hắn tưởng tượng thuận lợi hơn rất nhiều, làm hại hắn còn lo lắng hồi lâu.
- Ta liền gọi Sở Lệ đến.
Sở Nguyệt chủ động xin đi giết giặc, nếu như nói trước đó nàng còn có chút ghen ghét Sở Linh Nhi, như vậy hiện tại nàng đối với Sở Linh Nhi lại không có bất luận lòng ghen tị nào, có chỉ là kính sợ.
Lúc địa vị một người cùng một người khác không kém nhiều đều sẽ có một loại ganh đua so sánh, song, khi địa vị hai người chênh lệch cách xa, liền tâm tư đều không có.
- Tìm Sở Lệ? Sở Lệ chẳng lẽ còn dám đắc tội ta? Nhiều nhất hai bên đều không đắc tội mà thôi.
Sở Hinh nhìn thấy Tiêu Phàm tìm Sở Lệ, lập tức trong lòng cười lạnh không thôi, như trút được gánh nặng.
Thời gian nửa chén trà nhỏ, Sở Nguyệt liền dẫn Sở Lệ đến, thần sắc Sở Lệ đần độn, hướng về phía Tam Trưởng Lão hơi hơi xá.
Giờ phút này Sở Linh Nhi cũng thu hồi lệnh bài, tất cả mọi người đứng lên, Tiêu Phàm đạm mạc nhìn Sở Lệ.
- Sở Lệ, ngươi có biết người này không? Ngươi hãy nói rõ ràng ra.
Tam Trưởng Lão trầm giọng nói, bên trong giọng nói rất có ý tứ uy h**p.
- Biết, người này tên là Kiếm Hồng Trần, hắn đến nơi này là vì tìm Sở Linh Nhi, là ta một đường dẫn hắn đến Vân Lai Phong, sau đó Sở Nguyệt sư tỷ mang vào.
Sở Lệ một hơi nói cho hết lời.
Tam Trưởng Lão cau mày một cái quay đầu nhìn Sở Hinh, sắc mặt Sở Hinh có chút khó coi, nhưng sự tình này còn không có uy h**p được nàng, chỉ là con ngươi nhìn về phía Sở Lệ hiện ra lãnh quang.
- Vậy hắn có ăn cắp linh dược Thần Dược Các hay không?
Sở Linh Nhi lại vội vàng hỏi, nàng tin tưởng Tiêu Phàm tìm Sở Lệ là khẳng định có tự tin.
- Không có, ta tự mình dẫn hắn đến, làm sao có thể có thời gian ăn cắp linh dược.
Sở Lệ lắc lắc đầu nói.
- Có lẽ ngươi cùng hắn là một bọn?
Sở Hinh cười lạnh nói, Sở Lệ vẫn luôn giúp đỡ Tiêu Phàm nói chuyện, nàng đã thập phần khó chịu.
- Sở Hinh sư tỷ, ngươi không thể oan uổng người! Là ngươi muốn ta mang bọn hắn đến, sau đó hãm hại bọn hắn, ăn cắp linh dược là ngươi.
Sở Lệ phẫn nộ nhìn Sở Hinh nói, phía sau sự tình trộm linh dược chỉ bất quá là hắn tự biên tự diễn.
- Ngươi dám đổ oan cho ta!
Sở Hinh nào sẽ nghĩ đến Sở Lệ cũng dám đối phó nàng.
Sở Hinh lại làm sao có thể nghĩ đến giờ phút này Sở Lệ đã không phải là Sở Lệ, mà đã bị Tiêu Phàm khống chế, hắn muốn Sở Lệ nói cái gì chính là nói cái đó.
- Sở Hinh sư tỷ còn nói, chỉ cần ta hoàn thành sự tình liền đáp ứng bồi ta một đêm, ta nếu nói láo nửa câu, thiên lôi đánh xuống.
Sở Lệ ngón tay chỉ trời hét lớn.
- Ngươi nói bậy, ta muốn giết ngươi!
Nghe nói như thế, Sở Hinh cũng nhịn không được nữa, phẫn nộ nhào về phía Sở Lệ, cái gì gọi là đáp ứng ngươi một đêm, Sở Hinh ta như thế nào cũng không phải loại người này!
Cũng khó trách nàng tức giận như vậy, Sở Hinh nàng còn muốn gả cho Sở Vân Phi, nếu để cho Sở Vân Phi biết rõ mình là loại người này, đoán chừng không cần Sở Vân Phi động thủ cũng có người tìm nàng gây phiền phức.
Sở Hinh tốc độ rất nhanh, nàng cách Sở Lệ cũng gần nhất, trong tay nàng chẳng biết lúc nào xuất hiện một chuôi trường kiếm, lưu quang lóe lên, trực tiếp cắt đầu Sở Lệ.
Sở Lệ trợn to hai mắt, trong mắt đều là vẻ kinh khủng cùng không cam lòng, đương nhiên tất cả những thứ này đều là Tiêu Phàm để hắn nói ra.
Sở Lệ vừa chết cũng liền không có chứng cứ, nhưng câu nói cuối cùng Sở Lệ lưu lại kia tuyệt đối sẽ trở thành bóng tối cả một đời Sở Hinh.
Coi như Tiêu Phàm không giết nàng, Sở Hinh đời này đoán chừng cũng không làm nổi gì nữa, đây chính là ăn trộm gà còn mất nắm gạo, nàng vì âm mưu bản thân mà trả giá đắt.
- Sở Hinh, ngươi giết người diệt khẩu sao?
Sở Nguyệt đột nhiên nhìn Sở Hinh nói.
- Phốc!
Sở Hinh nghe vậy phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch, thân thể lung lay sắp đổ.