- Ai đang nói?
Mộ Dung Hi khó chịu, lạnh lùng nhìn bốn phía, lúc này đám người phía sau nhường ra một con đường.
Nơi xa, một đạo thân ảnh nhất thời xuất hiện ở trước mặt mọi người, đó là một thanh niên mặc trường bào màu đen, một đầu tóc đen dày đặc trong gió bay lên, trên bờ vai nằm sấp một đầu Linh Miêu nhỏ màu trắng.
Người tới dĩ nhiên chính là Tiêu Phàm, nghe thấy đám người nghị luận, Tiêu Phàm cũng đại khái minh bạch phát sinh cái gì.
Thân làm một thành viên Nam Vực, Tiêu Phàm tự nhiên không vui khi nhìn thấy người khác đi tiểu trên đầu hắn, huống chi, hắn còn cần ở chỗ này một đoạn thời gian.
Chẳng lẽ hắn đường đường là Tu La Điện Điện Chủ còn chạy ra ngủ ngoài đường à, thực sự là trò cười!
- Vừa nãy là ngươi nói chuyện? Súc sinh ở đâu ra!
Mộ Dung Hi nhìn thấy Tiêu Phàm không để ý tới hắn, lập tức lên cơn giận dữ.
Những người khác cũng khinh thường nhìn Tiêu Phàm, tiểu tử này thật đúng là tự tìm cái chết, cũng dám xúc phạm Mộ Dung Hi, không ít người trên mặt lộ ra vẻ xem kịch vui.
- Phốc phốc!
Mộ Dung Hi vừa dứt lời, trong hư không đột nhiên một đạo quang mang chớp nhấp nháy, ngay sau đó, thân thể Mộ Dung Hi đột nhiên bay ngược mà ra, một cánh tay cao cao ném lên, máu tươi vẩy ra.
- Hítttt ~
Đám người hít một hơi lạnh, con ngươi bỗng nhiên co rụt lại, tất cả ánh mắt mọi người bỗng nhiên hướng về Tiêu Phàm nhìn lại.
Không biết khi nào Tiêu Phàm đã biến mất tại chỗ, tựa như cho tới bây giờ không có xuất hiện qua.
- A ~
Trong miệng Mộ Dung Hi phát ra tiếng kêu thảm thiết như giết heo, thân ảnh hắn nhanh chóng rút lui, trong con mắt hắn có một đạo hắc ảnh lấp lóe.
Ầm!
Không đợi hắn lấy lại tinh thần, một bàn chân khổng lồ từ trên trời giáng xuống, hung hăng chà đạp trên lồng ngực hắn.
Oanh một tiếng, bàn chân khổng lồ theo Mộ Dung Hi đập rơi phía trên mặt đất, mặt đất bỗng nhiên chấn động, từng đạo từng đạo liệt phùng tràn ngập bốn phương tám hướng, tóe lên bụi bặm đầy trời.
Xuyên thấu qua bụi bặm, đám người nhìn thấy một đạo hắc ảnh, hắn một tay vác lập, giẫm ở trên lồng ngực Mộ Dung Hi, sắc mặt vô cùng băng lãnh.
- Dạy ngươi một chút đạo lý làm người, miệng không nên quá thối! Một cánh tay, tính là đại giới cho ngươi!
Đạo hắc ảnh kia trùng điệp đá vào xương sườn Mộ Dung Hi.
Thân thể Mộ Dung Hi b*n r*, hướng về tu sĩ Linh Vực đập tới, có mấy người xông lên ngăn trở thân thể Mộ Dung Hi.
Lúc bọn hắn tiếp xúc đến Mộ Dung Hi, chỉ cảm thấy một cỗ lực lượng to lớn mãnh liệt mà ra, xương tay mấy người răng rắc một tiếng tất cả đều đứt gãy.
Sau một khắc, mấy người đồng thời ngã trên mặt đất, một mặt oán độc nhìn bóng đen phía xa.
- Thật mạnh!
Đám người kịch liệt run rẩy, người trên mặt treo vẻ đăm chiêu cũng lộ ra vẻ thận trọng.
Có thể đánh Mộ Dung Hi không sức hoàn thủ, cái này không phải kh*ng b* bình thường, như thế nào cũng phải là Chiến Thánh cảnh, thế nhưng trong tu sĩ Nam Vực tham gia Vạn Thánh Dược Điển có Chiến Thánh cảnh sao?
Lúc bụi bặm tán đi, đạo hắc ảnh kia lần nữa hiển lộ ra, hắn một người độc lập đứng ở đại điện trước đó, đưa lưng về phía cửa đại điện cùng tu sĩ Nam Vực, sắc mặt lạnh lùng nhìn phía trước.
Bóng đen trừ Tiêu Phàm còn có thể là ai?
Hắn lạnh lùng nhìn tu sĩ toàn trường, lạnh giọng nói:
- Còn ai muốn tòa cung điện này không?