- Chỉ cần Mệnh Trọc Chi Khí không làm gì được ngươi là đủ.
Hề Lão trên mặt lộ ra vẻ mừng như điên, đột nhiên đứng dậy hướng về phía Tiêu Phàm làm một lễ thật sâu nói:
- Tiêu Phàm, lão hủ cầu ngươi giúp ta một chuyện.
Tiêu Phàm hít sâu một cái nhìn Hề Lão, tựa như hắn đã sớm đoán được, bất quá hắn không có lập tức đáp ứng, bởi vì nội tâm hắn có một loại bất an mãnh liệt.
Loại bất an này là từ thời điểm Hề Lão xuất hiện liền tồn tại, vô cùng có khả năng cùng khẩn cầu của Hề Lão có quan hệ.
- Hề Lão, ngài trước đứng lên.
Tiêu Phàm mặc dù từ trong đáy lòng cảm kích Hề Lão dẫn hắn tới Cổ Thành Sở gia, nhưng hắn cũng sẽ không cầm tính mạng mình ra làm trò đùa.
Đây chính là Mệnh Trọc Chi Khí đó, nếu như không phải hắn lĩnh ngộ Bất Hủ Chi Lực, có lẽ căn bản không làm gì được, vạn nhất vẫn tồn tại Trọc Khí khác thì sao?
Hề Lão thở dài, hắn cũng biết rõ Tiêu Phàm sẽ không cầm tính mạng mình ra đùa, chậm rãi thẳng thân thể lên.
- Hề Lão, không phải ta không đáp ứng ngươi, mà là ta nhất định phải biết nơi phát ra Mệnh Trọc Chi Khí, còn có ngài cần ta làm cái gì.
Tiêu Phàm lại không muốn để Hề Lão thất vọng.
Hề Lão gật gật đầu, nói ra:
- Ta cũng chuẩn bị nói cho ngươi biết, Mệnh Trọc Chi Khí này là từ Phong Ấn Chi Địa Sở gia.
Tiêu Phàm kinh ngạc nhìn Hề Lão, Hề Lão là một Chiến Đế cảnh mà có thể tiến vào Phong Ấn Chi Địa Sở gia? Hắn từ trong trí nhớ Sở Vân Bắc biết được, Phong Ấn Chi Địa là cấm địa vô thượng của Sở gia.
- Kỳ thật, ta cùng với Cổ Tộc Sở gia có chút sâu xa, hiện tại phụ thân Sở gia gia chủ Sở Lăng Tiêu là đồ nhi ta, Sở gia không có nơi nào ta không thể đi.
Hề Lão nhìn ra Tiêu Phàm nghi hoặc, thập phần bình tĩnh nói ra.
Bất quá Tiêu Phàm nghe nói như thế liền thập phần không bình tĩnh, phụ thân Sở Lăng Tiêu là đồ nhi Hề Lão, Hề Lão há không phải sư tổ Sở Lăng Tiêu?
Thân phận này không phải kh*ng b* bình thường, Tiêu Phàm chỉ biết rõ thân phận Hề Lão không đơn giản, nhưng cho tới nay không nghĩ tới địa vị hắn lớn như vậy.
Sư tổ Cổ Tộc Sở gia gia chủ? Tiêu Phàm trong lúc nhất thời có chút tiếp thu không được.
Hồi lâu Tiêu Phàm mới trấn định lại, nhíu mày nói:
- Cho nên, Hề Lão thỉnh cầu là cùng Sở gia có quan hệ?
- Không sai.
Hề Lão gật gật đầu, bất quá nhìn thấy thần sắc Tiêu Phàm, trong lòng hắn có chút không hiểu, bởi vì trên mặt Tiêu Phàm đều là vẻ không thích, thậm chí còn phóng thích ra từng tia sát ý.
- Hề Lão, nếu như là sự tình Sở gia, xin thứ cho vãn bối không thể đáp ứng ngươi.
Tiêu Phàm trực tiếp phủ định nói.
Nói đùa cái gì, Sở Lăng Tiêu tra tấn cha mẹ ta, bắt gia gia của ta, hiện tại để cho ta đi trợ giúp Sở gia?
Tiêu Phàm là một kẻ ân oán rõ ràng, Hề Lão trợ giúp hắn phần nhân tình này, Tiêu Phàm một mực ghi nhớ trong lòng, nhưng hắn không có khả năng đi trợ giúp địch nhân bản thân, cho nên trực tiếp cự tuyệt.
Về phần nợ Hề Lão, Tiêu Phàm chỉ có thể chờ đợi về sau có cơ hội trả lại.
Hề Lão kinh ngạc nhìn Tiêu Phàm, trong lòng trầm ngâm lúc này, vẫn là hỏi:- Ngươi cùng Sở gia có thù?
- Thù không đội trời chung!
Tiêu Phàm ngữ khí lạnh như băng nói.
Thần sắc hề Lão cứng lại, điều này hiển nhiên vượt qua hắn dự kiến, hắn nguyên bản hi vọng Tiêu Phàm có thể giúp Sở gia một chút sức lực đây, nhưng hiện tại nhìn đến, cái kia là không có khả năng.
Thù không đội trời chung, đây không khác gì cừu hận giết cha mẹ, cho dù Hề Lão cũng không được Tiêu Phàm hỗ trợ.
Chỉ là hắn không biết Sở gia lúc nào đắc tội Tiêu Phàm, Tiêu Phàm trước kia cho tới bây giờ chưa từng tới Sở gia.
- Tiêu Phàm, mặc dù lão hủ biết rõ không nên khuyên ngươi, nhưng việc này liên quan đến mấy chục tỷ sinh mệnh toàn bộ Sở gia, lão hủ hi vọng ngươi có thể suy nghĩ một hai.
Hề Lão cắn răng nói.