Hề Lão vốn chuẩn bị rời đi nhưng mà bởi vì vấn đề Phong Ấn Chi Địa Sở gia, hắn đành phải tiếp tục đợi ở Cổ Thành Sở gia.
Tiêu Phàm ngồi xếp bằng trong phòng điều tức nửa ngày, đem trạng thái thân thể điều tiết đến tốt nhất, lúc này cửa ra vào rốt cục có một đạo thanh âm vang lên.
- Kiếm sư huynh, người Sở gia tới, Vạn Thánh Dược Điển mở rồi.
Thanh âm Vân Tranh có chút kích động, tựa như hắn hận không thể lập tức tiến về Vạn Thánh Dược Điển.
Tiêu Phàm mở hai mắt, bình tĩnh tâm thần, đi ra cửa phòng.
Ngoại giới, đám người rộn rộn ràng ràng, Luyện Dược Sư Cửu Vực sớm đã tề tựu, Tiêu Phàm xem như đến chậm.
Ánh mắt tu sĩ Cửu Vực nhìn về phía Tiêu Phàm vẫn tràn ngập kiêng kị, một màn đêm qua y nguyên in vào trong đầu phần lớn người, cho dù Vạn Thánh Dược Điển kích động cũng vung đi không được.
- Người dự thi đi theo ta.
Lúc này, một đạo thanh âm hơi có vẻ đạm mạc vang lên, Tiêu Phàm hơi hơi ngoài ý muốn, người nói chuyện lại còn là một người quen, chính là Tam Trưởng Lão mới vừa xào xáo không lâu.
Đám người trùng trùng điệp điệp đi theo Tam Trưởng Lão đạp không mà lên, Luyện Dược Sư Cửu Vực tham gia Vạn Thánh Dược Điển nhiều đến hơn một ngàn người, những người này đều là thiên tài Luyện Dược cao cấp nhất của Cửu Vực.
Sau một lát, quảng trường cuồn cuộn tiến vào tầm mắt tất cả mọi người, người trên quảng trường giương đầu ra, lít nha lít nhít, lúc Luyện Dược Sư Cửu Vực đến, không ít người quăng tới ánh mắt khinh thường.
Những người này đều là thiên tài Luyện Dược Cổ Thành Sở gia, bọn hắn cao ngạo, căn bản là chướng mắt Luyện Dược Sư Cửu Vực.
Trong con mắt của bọn họ, Luyện Dược Sư Cửu Vực tham gia Vạn Thánh Dược Điển cũng liền sung làm vật làm nền cho bọn hắn mà thôi, căn bản không có ý nghĩa khác.
Luyện Dược Sư Cửu Vực tự nhiên cũng cảm thụ đến ánh mắt khinh thường Luyện Dược Sư Cổ Thành Sở gia, phần lớn người nguyên bản thần sắc kích động lập tức khẩn trương lên.
Bất quá, cũng không ít người thần sắc vẫn lạnh nhạt, Hoàng Phủ Tinh Vũ, Lăng Ngạo cùng Mộ Dung Lãng Trần liền là một người trong đó.
Bọn hắn thân làm thiên tài Luyện Dược Cổ Tộc, mặc dù gia tộc bọn họ tại luyện dược không bằng Sở gia, nhưng bọn hắn thân làm thiên tài Luyện Dược đại gia tộc đỉnh tiêm, tất cả tài nguyên đều chất đống trên người bọn hắn, tự nhiên không thể so với thiên tài Sở gia Luyện Dược kém bao nhiêu.
Đương nhiên, còn có một người từ đầu đến cuối đều bảo trì bình tĩnh, thần sắc không hề bận tâm, người này dĩ nhiên chính là Tiêu Phàm.
Dưới sự hướng dẫn Tam Trưởng Lão Sở gia, đám người nhao nhao rơi vào trên đất trống quảng trường, phóng tầm mắt nhìn tới, tu sĩ Cổ Thành Sở gia tham gia Vạn Thánh Dược Điển vậy mà cũng đạt đến một ngàn người.
Một tòa Cổ Thành liền so với tu sĩ Cửu Vực, có thể thấy tạo nghệ Sở gia trên đường luyện dược.
Vừa mới rơi xuống trên quảng trường, Tiêu Phàm liền cảm thụ đến một cỗ địch ý cường đại, cỗ địch ý tự nhiên đến từ Sở Vân Phi.
Bất quá thần sắc Tiêu Phàm đạm nhiên, ngay cả nhìn cũng chưa từng nhìn Sở Vân Phi một cái.
- Biểu đệ.
Lúc này, một đạo thanh âm vang lên bên tai Tiêu Phàm, Tiêu Phàm ngẩng đầu nhìn lại, lại nhìn thấy Sở Vân Bắc đang đứng cách hắn mười trượng trở lại.
- Tin tức ta muốn, ngươi tìm hiểu chưa.
Thanh âm Tiêu Phàm trực tiếp vang lên trong đầu Sở Vân Bắc.
- Có một chút tin tức, phụ thân ngươi cũng chính là cô phụ...
Sở Vân Bắc có chút không có ý tứ, vội ho một tiếng nói:
- Hắn bây giờ bị tù vây ở trong thiên lao Sở gia, đúng rồi, còn có gia gia ngươi, bọn hắn nhốt cùng một chỗ.
Nói đến đây, Sở Vân Bắc ngừng lại, hít sâu một cái, thần sắc trầm xuống nói:
- Về phần cô cô, ta tạm thời không tìm hiểu được tin tức của nàng.
- Thiên lao Sở gia ở đâu? Bọn họ bị giam ở đâu?
Tiêu Phàm ngưng tiếng nói, Sở Vân Bắc tìm hiểu không ra tin tức Sở Lăng Vi mẫu thân hắn rất bình thường, bởi vì mẹ hắn đã tiến vào Phong Ấn Chi Địa, việc này đoán chừng cũng chỉ Sở Lăng Tiêu biết được.
Tiêu Phàm sẽ đi một chuyến đến Phong Ấn Chi Địa Sở gia, việc cấp bách chính là phải cứu phụ thân và gia gia hắn ra.