- Hai vị chắc hẳn chỉ cần một gốc Cửu Phẩm Linh Dược, thêm một gốc các ngươi cũng vô dụng, vậy ta thu.
- Hèn hạ!
- Vô sỉ!
Đám người nổi giận mắng, Mộ Dung Lãng Trần thật đúng là thực âm hiểm, cố ý nói chỉ cần Bát Phẩm Linh Dược, sau đó xuyên qua Tiêu Phàm cùng Sở Vân Phi tới bệ đá, lại thẳng đến một gốc Cửu Phẩm Linh Dược Bạo Long Tham trong đó.
Tốc độ nhanh chóng, không thể tưởng tượng, gốc cây kia nhìn qua giống như một đầu kim long long hình nhân sâm, trực tiếp rơi vào trong tay Mộ Dung Lãng Trần.
- Ha ha, đa tạ các vị.
Mộ Dung Lãng Trần đắc ý đem Bạo Long Tham giơ cao trong tay, hướng về đám người đung đưa.
Người ở đây, trừ Tiêu Phàm cùng Sở Vân Phi, cũng không ai sẽ đi đoạt Bạo Long Tham trong tay hắn, không biết là có dám hay không, hai là người bình thường thật đúng là không phải đối thủ Mộ Dung Lãng Trần.
Rất nhiều người hối hận không thôi, sớm biết rõ bản thân nên ra tay trước.
- Các ngươi nhìn, Bạo Long Tham có vẻ như còn không có Long Trảo, bạo long không trảo, dược tính là cực kỳ bá đạo, một khi không cẩn thận chưởng khống không tốt liền sẽ nổ lô!
Sở Vân Bắc đột nhiên nói ra.
- Bạo Long Tham quả nhiên còn không có thành thục.
Có một người mở miệng, nói chuyện là Sở Văn, Sở Văn cũng tiến vào vòng thứ hai, chỉ là xếp hơn tám mươi mà thôi.
- Ta nghe nói Bạo Long Tham không thành thục, dù là luyện chế Thất Phẩm Đan Dược đều hết sức khó khăn, có lẽ qua một lúc có thể kiến thức một chút.
Sở Linh Nhi cũng mở miệng, một bộ dáng nhí nha nhí nhảnh.
Những người khác cũng một bộ xem kịch vui, hối hận trong lòng biến mất không ít, một gốc Bạo Long Tham chưa thành thục coi như có được thì như thế nào?
Thậm chí, còn có không ít người lộ ra vẻ cười trên nỗi đau của người khác, ai bảo ngươi âm hiểm như thế, hiện tại biết rõ báo ứng sao?
Mộ Dung Lãng Trần bị nói đỏ mặt tới mang tai, ngẩng đầu hướng về Bạo Long Tham trong tay hắn nhìn lại, quả nhiên, Bạo Long Tham chỉ đầy đủ long hình, còn không có Long Trảo.
- Hừ!
Mộ Dung Lãng Trần hừ lạnh một tiếng, chuẩn bị ném Bạo Long Tham trong tay đi, lúc này, một đạo thanh âm đạm mạc vang lên.
- Mộ Dung Lãng Trần, ngươi vứt bỏ thử xem, nhìn xem ta có dám đoạn hai tay ngươi hay không.
Tiêu Phàm lạnh lùng nhìn Mộ Dung Lãng Trần, sát khí trên người nở rộ.
Ngươi đã dám cầm cũng đừng hòng tuỳ tiện buông xuống, có ít người vì hành động bản thân mà trả giá đắt!
Nghe được Tiêu Phàm nói, Mộ Dung Lãng Trần bỗng nhiên run một cái, nếu như là người khác hắn khẳng định chẳng thèm ngó tới, nhưng Tiêu Phàm hung ác hắn đã tận mắt chứng kiến qua.
Lúc này, Mộ Dung Lãng Trần đành phải dùng ánh mắt cứu trợ nhìn về phía Lục Bá Hậu nơi xa, nhưng Lục Bá Hậu lại một mặt đạm nhiên, căn bản không có ý tứ mở miệng.
Từ khi vòng thứ hai bắt đầu, Lục Bá Hậu cũng chỉ là một người đứng xem, hoặc có lẽ là một trọng tài, trong quá trình tranh tài phát sinh cái gì, căn bản hắn sẽ không quan tâm, hắn chỉ muốn kết quả.
Mộ Dung Lãng Trần có loại xúc động muốn thổ huyết, sớm biết rõ bản thân liền không vọng động như vậy, đây không phải tự mình hại mình sao?
Nếu như Bạo Long Tham có thể không dùng để luyện đan vậy cũng cũng không có vấn đề, nhưng mấu chốt là Dược Tài chọn lựa nhất định phải luyện Đan Dược tương ứng, chí ít Mộ Dung Lãng Trần hắn đối với Bạo Long Tham là không có bất kỳ tự tin gì.
Đám người cũng bị Tiêu Phàm bá đạo làm cho chấn kinh, bọn hắn chỉ gặp qua trắng trợn cướp đoạt, còn không có gặp qua ép buộc nhân gia, bất quá nói trở lại, ai kêu Mộ Dung Lãng Trần cầm đâu?
- Tiêu Phàm quả nhiên là khắc tinh của Mộ Dung Lãng Trần, may mắn ta đã rời xa hắn trước.
Lăng Ngạo nhìn Mộ Dung Lãng Trần, trong lòng nhỏ giọng thì thầm.
Nhìn qua Mộ Dung Lãng Trần một mặt biệt khuất, hắn bất đắc dĩ lắc đầu, loại tình huống này hắn đã nhìn lắm thành quen.