Chỉ một thoáng, đỉnh đầu 20 người lập tức hiện lên một đám số, không phải bài danh, mà là điểm tích lũy.
Mười hạng đầu vòng thứ nhất trừ Mộ Dung Lãng Trần chết, những người khác tất cả đều xuất hiện, tất cả mọi người không khỏi đánh giá điểm tích lũy đỉnh đầu những người khác.
- Vòng thứ hai ngay cả một tiêu chuẩn phán đoán đều không có, vì cái gì ta chỉ được mười bảy điểm.
- Không sai, ta không cam lòng!
Lúc này, có mấy tu sĩ bị đào thải thần sắc giận dữ, hướng về Lục Bá Hậu hét lớn.
- Cút!
Giờ phút này trạng thái Lục Bá Hậu thập phần khó chịu, hắn chỗ nào chịu đựng được những người này nghi vấn, đưa tay vung lên, những kẻ không có quang mang bao phủ, thân thể tựa như trong nháy mắt không bị khống chế, tất cả đều hướng về không trung bay đi.
Trong chốc lát, trên quảng trường chỉ còn lại 20 người, đám người câm như hến, không dám đắc tội Lục Bá Hậu.
- Quy củ Chư Thánh, cần các ngươi hoài nghi?
Lục Bá Hậu nhìn đám người biến mất trong không trung, vô cùng khó chịu, sau đó nhìn về phía 20 người trên quảng trường:
- Hiện tại các ngươi có nghi hoặc gì, có thể nói ra?
Đám người rầm rầm nuốt nước miếng, bọn hắn chỗ nào không biết, người đều không thể tiến vào vòng thứ ba căn bản không tư cách nói chuyện với Lục Bá Hậu.
- Tiền bối, ta cũng rất muốn biết rõ quy tắc điểm tích lũy, vì cái gì ta luyện chế ra Cửu Phẩm Đan Dược, vòng thứ hai cũng chỉ có hai mươi điểm.
Trước tiên mở miệng là Sở Vân Phi.
Hắn hiện tại tâm tình rất kém, thiếu chút nữa thì bộc phát ra, vòng thứ nhất hắn được 91 điểm tích lũy, hiện tại mới thêm hai mươi điểm tích lũy, cái này bảo hắn chịu đựng như thế nào.
Đương nhiên, chủ nếu nhất không phải là cái này, chủ yếu nhất là điểm tích lũy Tiêu Phàm đạt tới 198, nói cách khác, một vòng này Tiêu Phàm được 98 điểm tích lũy.
Hắn không tin mình cùng Tiêu Phàm chênh lệch lớn như vậy, nhất là Tiêu Phàm lựa chọn vẫn là Tuyệt Hồn Thảo, căn bản không có khả năng luyện chế ra Đan Dược.
Những người khác cũng lộ ra vẻ nghi hoặc, bọn hắn cũng rất muốn biết rõ cụ thể quy tắc điểm tích lũy.
- Vòng thứ hai tổng 100 điểm tích lũy, từ phương diện đoạt dược, chọn tài liệu, lúc chế thuốc, thủ pháp bình phán, mỗi người dự thi đều có một trăm ban giám khảo, sau đó lấy điểm bình quân, ta rất rõ ràng nói cho ngươi biết, có thể cho ngươi 20 điểm đã rất không tệ.
Lục Bá Hậu nhàn nhạt nhìn Sở Vân Phi nói.
Đám người nghe vậy, tất cả đều không dám nghi vấn Lục Bá Hậu nói, những bóng mờ kia đều là tàn niệm Dược Thánh, bọn hắn làm sao có thể nhìn lầm đây?
Hơn nữa, bọn hắn liền danh tự bản thân đều không biết, cũng sẽ không làm việc thiên tư, mặc dù không có khả năng 100% công bằng, nhưng tuyệt đối không tồn tại bao che.
- Còn mời tiền bối giải hoặc!
Sở Vân Phi khẽ cắn môi, dưới Lục Bá Hậu áp lực thật lớn, trán chảy ra tỉ mỉ mồ hôi.
Trong mắt Lục Bá Hậu lóe lên một vòng không thích, sau đó liếc nhìn 19 người khác nói:
- Ai có thể nói ra hắn vì cái gì chỉ lấy được 20 điểm, lão hủ làm chủ, cho hắn thêm mười điểm ngoài định mức.
Đám người trầm mặc, ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, hiển nhiên cũng không nguyện ý mở miệng, coi như bọn hắn biết cũng không muốn đắc tội Sở Vân Phi.
Chỉ có Tiêu Phàm lại nhàn nhạt cười, ánh mắt kia tựa như lại nhìn một thằng hề, Sở Vân Phi vô cùng khó chịu nói ra:
- Kiếm Hồng Trần, ngươi cười cái gì?
- Không có gì, cười ngươi ngốc mà thôi.
Tiêu Phàm không những không giận mà còn cười nói:
- Ta có vẻ như nhớ kỹ, gốc cây Cửu Phẩm Hoàng Viêm Huyết Tâm Chi bị xẻ ở giữa.
- Bị xẻ lại có quan hệ gì?
Sở Vân Phi vẫn như cũ không cam lòng, bất quá trong lòng thầm nói không tốt.
- Ngươi là heo sao?
Không đợi Tiêu Phàm mở miệng, Lục Bá Hậu liền không nhịn được:
- Liền đặc tính Hoàng Viêm Huyết Tâm Chi đều không biết cũng dám dùng để luyện dược, không thể không nói, chí ít lá gan ngươi lớn hơn so với heo!
- Ta giống như nhớ tới Hoàng Viêm Huyết Tâm Chi một khi tiếp xúc không khí, nguyên bản huyết tâm đỏ tươi sẽ biến thành màu đỏ sậm, nó cũng không còn là bảo dược, mà là chí độc chi dược.
Đột nhiên, Sở Linh Nhi mở miệng nói ra.
Nghe vậy, Sở Vân Phi kém chút tức ngất đi, quả thực là một câu đều nói không ra.