"Mộc Tử Vân, xem xem ngươi rước cái hạng đàn ông gì về, hại chết cả Thiên Ma Giáo! Chúng ta đáng ra không nên để ngươi làm giáo chủ, ngươi đúng là sao chổi!"
Vị trưởng lão kia chửi Diệp Phàm xong lại quay sang chửi Mộc Tử Vân.
"Thương Khung Chỉ!"
Diep Pham lại điểm mot chỉ, diet gon vị trưong lao Thiên Ma Giáo cấp Chiến Vương kia. Hắn hừ lạnh: "Ồn ào!"
Vèo! Vèo!
Trưởng lão kia vừa ngã xuống, sắc mặt hai trưởng lão còn lại lập tức biến đổi, trông cực kỳ khó coi, nhìn Diệp Phàm mà nỗi sợ hiện rõ trong mắt.
"Các người còn muốn nói gì nữa không? Nói tiếp đi!"
Diệp Phàm lạnh giọng. Hai người kia thì câm như hến, không dám hé môi thêm nửa câu.
"Cảm ơn ngươi!"
Lúc này Mộc Tử Vân nhìn Diệp Phàm, khẽ nói lời cảm ơn.
"Cô không cần cảm ơn tôi, cứ coi như tiền thuê phòng khi tôi ở chỗ cô vậy!"
Diệp Phàm bĩu môi. Lời hắn làm Mộc Tử Vân phải thầm oán trong lòng: Lấy mạng thiếu chủ Ma Môn làm tiền thuê phòng, khoản tiền này đúng là đắt đỏ!
"Ngươi mau rời khỏi đây đi!"
Mộc Tử Vân nhìn Diệp Phàm, nói thẳng.
Diệp Phàm lầm bầm: "Tôi vừa giúp cô xong, cô đã qua cầu rút ván đuổi tôi đi rôi à!"
"Ngươi giết thiếu chủ Ma Môn, Ma Môn chắc chắn sẽ không bỏ qua cho ngươi. Nếu ngươi còn không đi, e là chẳng đi được nữa đâu!" Mộc Tử Vân trầm giọng nói.
"Chỉ là một Ma Môn thì có gì đáng sợ?"
Diệp Phàm thản nhiên đáp. Mộc Tử Vân nghiêm mặt: "Môn chủ Ma Môn là một cường giả cấp Chiến Hoàng danh chấn đã lâu. Trong Ma Môn ngoài ông ta ra còn có không ít Chiến Hoàng. Nếu bọn họ cùng ra tay, dù ngươi là cường giả cấp Chiến Vương cũng không thể chống nổi!"
Rõ ràng Mộc Tử Vân cho rằng thực lực của Diệp Phàm ở cấp Chiến Vương; dù sao hắn đã giết chết cường giả Chiến Vương thì hiển nhiên phải đạt tới cấp bậc ấy.
"Cấp Chiến Hoàng? Thì sao?"
Diệp Phàm hừ lạnh, chẳng mảy may để tâm.
"Ngươi ... "
Mộc Tử Vân thấy vậy thì á khẩu. Cô ta không ngờ cái tên Diệp Phàm này lại ngông cuồng đến mức chẳng thèm để Chiến Hoàng vào mắt. Chẳng lẽ thực lực của hắn đã đạt tới Chiến Hoàng?
Cũng ngay lúc ấy, Mộc Tử Vân gạt phăng ý nghĩ hoang đường kia đi. Diệp Pham đạt toi Chiến Vương đã đủ khiến cô ta kinh hai; nếu han là Chiến Hoàng thì đúng là chuyện khó tin đến mức không thể nào tin nổi.
Trong cả Bắc châu, người trẻ tuổi đạt tới Chiến Vương vốn đã đếm trên đầu ngón tay, huống hồ Chiến Hoàng, gần như không tồn tại. Trừ phi ở mấy châu vực phồn thịnh khác, nơi tài nguyên tu hành dồi dào, may ra mới có khả năng xuất hiện loại thiên tài ấy.
"Thôi được, tùy ngươi!"
Mộc Tử Vân không nói thêm nữa. Cô ta quét mắt nhìn đám đệ tử Thiên Ma Giáo, khẽ thở dài, ánh mắt ngập tràn áy náy, thì thầm: "Cha, con xin lỗi. Là Tử Vân bất tài, đã không bảo vệ nổi Thiên Ma Giáo. Lần này sợ rằng Thiên Ma Giáo khó tránh khỏi kiếp nạn diệt giáo."
"Cứ yên tâm, Thiên Ma Giáo không bị diệt đâu!"
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!