Thiên Ma Giáo!
"Tiên tổ, thứ lỗi cho Tử Vân vô năng. Không những không thể giúp Thiên Ma Giáo khôi phục lại thời kỳ huy hoàng như trước kia, mà còn để Thiên Ma Giáo ta rơi vào hiểm cảnh ... "
Trong chính điện Thiên Ma Giáo, Mộc Tử Vân quỳ trước một pho tượng oai nghi lẫm liệt, giọng nghẹn lại.
"Pho tượng này là ai vậy? Tiên tổ của các người à? Trông cũng rất oan phong!"
Diệp Phàm ung dung hiện thân, ngước mắt ngắm nghía pho tượng, tò mò hỏi.
"Câm miệng! Không được mạo phạm Thiên Ma tiên tổ!"
Mộc Tử Vân trừng hắn một cái. Hắn bĩu môi, hừ khe: "Nghe noi trước kia Thiên Ma Giáo danh chấn Cửu Châu, sao giờ lại ra nông nỗi này?"
Sắc mặt Mộc Tử Vân thoáng đổi, rồi khẽ thở dài: "Khoảng mười vạn năm trước, Thiên Ma Giáo là thủ lĩnh Ma đạo trên đại lục Cửu Châu, thống lĩnh ma đạo toàn châu, đủ sánh với các thế lực đỉnh phong ở Trung Châu.
"Nhưng đại họa cách đây mười vạn năm suýt nữa quét sạch Thiên Ma Giáo. Cuối cùng chỉ còn một bộ phận tàn dư chạy sang Bắc Châu, nhờ đó mới kéo dài hương lửa. Cũng từ đó, Thiên Ma Giáo của ta suy bại thảm hại, đến mức hiện nay ở Bắc Châu, trong các thế lực lớn, cũng bị coi là đội sổ."
Diệp Phàm tò mò: "Mười vạn năm trước rốt cuộc đã xảy ra đại họa gì?"
"Biết nhiều làm gì? Không đi thì chuẩn bị chôn cùng Thiên Ma Giáo đi!"
Mộc Tử Vân lạnh lùng liếc qua hắn, quát khẽ.
Âm! Âm! Âm!
Bên ngoài Thiên Ma Giáo, tiếng nổ dồn dập vang lên như động đất.
"Lũ tạp chủng Thiên Ma Giáo, cút hết ra đây cho bản tọa!"
Một tiếng rống lạnh băng, sát khí cuộn lên, chấn động khắp giáo địa, khiến màng nhĩ người nghe ong ong.
"Đến rồi."
Mộc Tử Vân lập tức siết chặt thần sắc, nhìn Diệp Phàm: "Ngươi hết đường chạy rồi."
"Chạy? Diệp Pham tôi chưa từng làm kẻ đào binh."
Hắn khịt mũi, bĩu môi, sau đó sải bước đi ra khỏi đại điện.
Bên ngoài, mấy vạn đệ tử Ma Môn mặc đồ đen tụ tập, sát khí cuồn cuộn, vây kín Thiên Ma Giáo ba vòng trong, ba vòng ngoài. Ma khí cuồn cuộn lan tràn, phủ rợp cả giáo địa, đến không khí cũng như đặc quánh lại.
Môn chủ Ma Môn Ma Kình đứng thẳng tắp, sát ý ngùn ngụt. Áp lực hắn phát ra ép cho đệ tử Thiên Ma Giáo khắp nơi quỳ rạp.
"Sủa cái gì mà inh ỏi thế, nhức đầu chết đi được!"
Diệp Phàm vừa ngoáy tai vừa thong thả bước ra, liếc Ma Kình, hừ lạnh.
"Ngươi là ai?"
Ma Kình gườm gườm nhìn hắn, quát.
"Là người đã giết thiếu chủ Ma Môn của các người. Không phải đang tìm tôi sao?" Diệp Phàm lại bĩu môi.
Ầm!
Khí tức kinh người bùng nổ từ người Ma Kình, cả bầu trời rung chuyển. Ma khí vô tận cuộn lên, che kín cả thiên không.
"Là ngươi giết Càn Nhi?"
Ông ta gẫn giọng nhìn chằm chẳm Diệp Phàm.
"Tôi giết đó. Muốn báo thù thì ra tay đi, đừng phí thời gian của nhau nữa." Diệp Phàm lạnh nhạt đáp.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!