Ba tháng, thoáng chốc đã qua.
Ở tinh cầu cấp tám, đại lục Thiên Uyên. Năm người Diệp Phàm, Mộc Tử Vân, Trần Tiểu Manh, Cơ Như Yên, Tiêu Phá Quân, Thiên Khuyết xuất hiện ở đây.
Trong ba tháng này, Diệp Phàm vẫn luôn điên cuồng luyện hóa tinh cầu cấp năm, mà tinh cầu cấp năm trong cơ thể hắn đã tăng vọt lên bảy ngàn viên, khoảng cách đến chín ngàn chín trăm chín mươi chín viên đã càng ngày càng gần.
Đợt bảy ngàn tinh cầu cấp năm này bị luyện hóa, cả vũ trụ đều vì thế mà chấn động.
Dù sao bỗng chốc biến mất bảy ngàn tinh cầu, hơn nữa còn là tinh cầu cấp năm, đây tuyệt đối không phải chuyện nhỏ, thậm chí còn gây ra sự hoảng loạn cho người tu hành trong các thế giới tinh cầu lớn khác, đều đang lo lắng thế giới tinh cầu mình đang ở có phải sẽ đột nhiên biến mất hay không.
Trong đó, không ít thế lực đều đang điều tra chuyện này, nhưng đều không có kết quả.
"Cuối cùng cũng ra rồi, ở trong tháp đó buồn chết đi được."
Lúc này, Trần Tiểu Manh sau ba tháng lại xuất hiện, vẻ mặt hưng phấn kích động nói.
"Con nhóc này, không chịu được em đơn mà, thật không biết thực lực của em làm sao tu luyện được."
Diep Pham nhìn Trần Tieu Manh bất đắc dĩ lắc đầu.
"Xì, đó là do bổn tiểu thư thiên phú dị bẩm, có được không?"
Trần Tiểu Manh kiêu ngạo hừ hừ nói, sau đó ánh mắt cô ấy nhìn Diệp Phàm: "Đúng rồi, Sở Sở hiện giờ thế nào rồi? Đã lâu rồi em không gặp chị ấy."
"Sở Sở."
Nhắc đến Sở Sở, sắc mặt Diệp Phàm khẽ biến, trong mắt lộ ra vẻ phức tạp.
"Sở Sở sao vậy?"
Ngay lập tức Trần Tiểu Manh biến sắc, nhìn Diệp Phàm kêu lên.
"Yên tâm đi, Sở Sở không sao, anh sẽ dẫn cô ấy về." Diệp Phàm nói.
Diệp Pham định đợi tu thành Thương Khung Biến đệ tứ biến, sẽ đi tìm Sở Sở.
Tuy m han không biết Sở Sở đang ở đâu, nhưng vị Cửu Thiên Huyền Nữ mà đối phương biến thành hiện giờ chắc không phải người bình thường, có lẽ sẽ có cơ hội tìm được.
"Sở Sở không sao là tốt rồi." Trần Tiểu Manh thở phào nhẹ nhõm.
"Sở Sở là ai vậy?" Mộc Tử Vân tò mò nhìn Diệp Phàm.
"Sở Sở là người phụ nữ của tên này."
Không đợi Diệp Pham mở miệng, Trần Tiểu Manh đã vội vàng nói với Mộc Tử Vân, nghe vậy thần sắc Mộc Tử Vân khẽ thay đổi.
"Tên này có Sở Sở rồi, cô đừng hòng tơ tưởng nữa."
Trần Tiểu Manh nhìn Mộc Tử Vân lầm bầm.
Diệp Phàm trừng mắt nhìn con nhóc này: "Đừng nói lung tung."
"Không sao, cho dù hắn có Sở Sở gì đó, ta cũng vẫn sẽ khiến hắn thích ta."
Mộc Tử Vân không chút yếu thế đáp trả.
"Khụ khụ khụ ... "
Lúc này, Diệp Phàm ho khan vài tiếng xấu hổ, nói: "Được rồi, đừng nói nữa, khó khăn lắm mới ra ngoài, đi dạo một chút."
Sau đó bọn họ tìm một chỗ ăn uống ngồi xuống.
Bọn họ vừa ngồi xuống, có một tiếng cảm thán vang lên: "Ba vị mỹ nhân thật xinh đẹp."
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!