Đạm Đài Minh Nguyệt đã đứng ngay trước mặt Khương Thiên Lăng, giáng một cái tát trời giáng vào mặt gã, hất gã bay vèo ra ngoài.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, nhanh đến mức đám cường giả Khương tộc không kịp phản ứng thì Tam thiếu gia của họ đã bị tát bay, ngã lăn ra đất thổ huyết điên cuồng.
"Cô ... "
Khương Thiên Lăng ôm mặt, vẻ mặt vặn vẹo nhìn Đạm Đài Minh Nguyệt đầy oán độc.
"Còn dám ăn nói hàm hồ, ta sẽ khiến ngươi vĩnh viễn không mở miệng được nữa!" Đạm Đài Minh Nguyệt lạnh lùng cảnh cáo.
"Khốn kiếp !!! "
"Ngưoi đau, len hết cho ta! Bắt con a nay lại!" Khuơng Thiên Lang gào lên điên
dai.
Đám cường giả Khương tộc nhìn Đạm Đài Minh Nguyệt, nhưng tuyệt nhiên không ai dam bước len nửa bước.
Bọn họ đâu có ngu. Người đứng trước mặt là đại tiểu thư của Đạm Đài Nhất tộc, là thiên chi kiêu nữ chói sáng nhất, được coi trọng nhất của gia tộc đó hiện nay. Chỉ cần họ dám ra tay với cô ta, e rằng chưa cần Đạm Đài Nhất tộc động thủ, chính Khương tộc sẽ chặt đầu họ mang sang tạ lỗi!
Dù Khương Thiên Lăng ra lệnh, nhưng địa vị của gã ở Khương tộc sao có thể so sánh với vị thế của Đạm Đài Minh Nguyệt ở Đạm Đài Nhất tộc! Họ không thể vì nghe lời gã mà đắc tội với "bà cô" này được.
"Lũ các ngươi còn đứng đực ra đó làm gì? Lên đi chứ!" Thấy đám thuộc hạ bất động, Khương Thiên Lăng tức tối hét ầm lên.
"Tam thiếu gia, cô ấy là đại tiểu thư Đạm Đài gia, chúng ta không nên đắc tội. Hay là rút lui trước đi!" Một cường giả Khương tộc khuyên giải.
"Các ngươi ... " Khương Thiên Lăng đen mặt, định chửi tiếp thì người kia đã quay sang ra lệnh cho những kẻ khác: "Đưa Tam thiếu gia về tộc!"
Nói rồi, bọn họ định cưỡng chế đưa Khương Thiên Lăng rời đi. Nhưng đúng lúc này, một giọng nói lạnh lùng vang lên:
"Ai cho phép các ngươi đi?"
Nghe thấy câu này, đám người Khương tộc khựng lại, đồng loạt quay sang nhìn kẻ vừa lên tiếng. Người đó không ai khác chính là Diệp Phàm!
"Nhãi ranh, hôm nay nể mặt Đạm Đài tiểu thư nên tha cho ngươi một mạng, ngươi còn muốn thế nào nữa?" Tên cường giả Khương tộc quát lớn.
Diệp Phàm hờ hững đáp: "Không muốn thế nào cả, chỉ muốn tiễn tất cả các ngươi xuống địa ngục thôi!"
Câu trả lời của hắn khiến ai nấy đều kinh hãi. Tên này chán sống rồi sao? Khương tộc đã chịu buông tha, hắn lại còn tự tìm đường chết!
Ngay cả Đạm Đài Minh Nguyệt cũng lộ vẻ khó hiểu nhìn Diệp Phàm.
Khương Thiên Lăng cười gần: "Ranh con, xem ra ngươi thực sự muốn chết rồi!"
"Hắn đã leo lên đầu lên cổ chúng ta ngồi rồi mà các ngươi còn không ra tay? Thể diện Khương tộc vứt cho chó ăn à?" Khương Thiên Lăng quay sang mắng xối xả đám thuộc hạ.