Vèo
Luồng huyết quang lập tức hóa thành một bóng người màu máu, nhìn chẳm chẳm Diệp Phàm, phát ra hơi thở hung ác cuộn đặc đến nghẹt thở.
"Hừm, khí tức cũng không tồi, trong cơ thể còn ẩn chứa một cỗ lực lượng huyết mạch vô cùng cường đại, rất thích hợp để làm túc thể cho bản tọa." Bóng người màu máu cất giọng lạnh lẽo.
"Hóa ra đây mới là mục đích thực sự của ông."
"Ông có thể toàn mạng rời khỏi Thiên Uyên này, là vì đã hứa giúp đạo tàn hồn này tìm kiếm thể xác để đoạt xá trọng sinh đúng không?"
"Nhưng tôi rất tò mò, tại sao lão ta không trực tiếp đoạt xá ông luôn cho tiện?"
"Chẳng lẽ là vì thân xác của ông quá rác rưởi?"
Diệp Phàm nhìn Thiên Uyên Thành chủ, nở một nụ cười khẩy trào phúng. Câu chốt hạ của hắn khiến sắc mặt vị thành chủ này trở nên cực kỳ khó coi, như bị ai đâm một nhát dao chí mạng vào tim.
Quả thực là vậy. Khi Thiên Uyên Thành chủ tiến vào đây, ông ta đã bị đạo tàn hồn của chiến trường cổ này nhắm tới. Nhưng sau đó, tàn hồn chê bai thực lực của ông ta quá yếu, nếu đoạt xá thì quá thua thiệt nên mới tha mạng. Tuy nhiên, lão tàn hồn đã gieo xuống một loại bí pháp khống chế, ép ông ta ra ngoài tìm kiếm một túc thể cường đại mang về, nếu không sẽ phải chết.
Lần này, thành chủ muốn mượn tay đạo tàn hồn này để đối phó Diệp Phàm, đồng thời giải trừ luôn sự khống chế của lão tàn hồn đã gieo lên người mình.
Sự thật tuy đúng là vậy, nhưng khi nghe từ miệng Diệp Phàm với giọng điệu mỉa mai, Thiên Uyên Thành chủ vẫn cảm thấy rất khó chịu. Ông ta lạnh lùng quát: "Hừ, chết đến nơi rồi mà còn lắm lời."
"Ai bảo tôi sắp chết?" Diệp Phàm nhếch môi, vẻ mặt tỉnh rụi.
"Bây giờ vị tiền bối này đã chấm thân xác của ngươi rồi, ngươi sắp trở thành túc thể của ngài ấy, sự tồn tại của ngươi sẽ sớm bị xóa sổ thôi." Thành chủ đắc ý cười lạnh.
"Chỉ bằng một đạo tàn hồn mà cũng đòi chiếm lấy thân thể tôi sao?"
"Nực cười."
Diệp Phàm khinh bỉ.
"Nhóc con, khẩu khí khá lắm."
"Bản tọa nhìn trúng thân thể của ngươi là diễm phúc của ngươi, vậy mà dám buông lời nhạo báng, đung là không biết tự lượng sức mình."
Âm!
Ngay tức khắc, bóng người màu máu bạo phát ra luồng khí tức kinh hãi, lao thẳng về phía Diệp Phàm. Huyết quang rợp trời ập xuống, bao phủ toàn thân hắn, tạo ra một sự áp bức tuyệt đối.
Đạo tàn hồn này vừa ra tay, uy thế đã vô cùng khủng bố, mạnh hơn gấp bội lần so với những tàn hồn từng muốn đoạt xá hắn trước đây.
Thôn Thiên Phệ Địa.
Diệp Pham không chan chu, lap tức thi triển Vô thượng thần thông trong Hồn Thiên Thuật - Thôn Thiên Phệ Địa.
Lần trước ở cuộc thi Đan thuật, hắn đã dùng thần thông này để nuốt chửng hồn phách của tên cường giả Thiên Đan Các. Nay thi triển lại, uy lực của nó hiển nhiên đã kinh khủng hơn rất nhiều.
Âm
Thần thông vừa vận chuyển, trên đỉnh đầu linh hồn của Diệp Phàm lập tức xuất hiện một lốc xoáy màu đen khổng lồ. Sức hút đáng sợ từ lốc xoáy trực tiếp xé rách và nuốt lấy tàn hồn của bóng người màu máu kia.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!