Đung luc nay, Tong chủ Nhat Nguyet Thanh Tông - Dương Đỉnh Thiên hậm hực tiến lên một bước, lớn tiếng quát tháo.
Vút!
Tần Ngọc Khanh biếng nhác liếc mắt nhìn Dương Đỉnh Thiên, hỏi ngược lại: "Ngươi không phục?"
"Đúng thế! Qua ngày hôm nay, Diệp tộc tuyệt đối tuyệt diệt, một mống cũng không còn sống sót!"
Gưong mat Dưong Đỉnh Thiên han ro vẻ khát mau. Lao chĩa đoi mắt độc địa ghim chặt Diệp Phàm, đoạn giậm mạnh chân, hóa thân thành một tia sáng chói lọi mang sức mạnh Nhật Nguyệt. Chỉ trong chớp mắt, lão đã áp sát đến trước mặt Diệp Phàm, tung vuốt giáng xuống đòn hiểm độc.
"Con trai của Tần Ngọc Khanh ta đâu phải người mà ai muốn động cũng có thể động!"
Diệp Phàm chưa kịp xuất thủ phản công, âm thanh lạnh lẽo của Tần Ngọc Khanh đa dội thang vao mang nhĩ Dương Đỉnh Thiên.
Âm !!!
Giây phút đó, một luồng sức mạnh nghẹt thở thình lình giáng thẳng xuống đỉnh đầu Dương Đỉnh Thiên. Một bàn tay trắng ngần nhẹ nhàng đặt lên vai lão, mang theo sức nặng ngàn cân ép lão cắm đầu đập mạnh xuống đất.
Bùm !!!
Âm thanh chấn động đinh tai nhức óc nổ ra. Chỉ bằng một chiêu vỗ nhẹ, Dương Đỉnh Thiên bị chèn ép tới mức hai đầu gối quỳ rạp xuống. Lực va đập kinh khủng khoét vỡ mặt đất, tạo thành một cái hố sâu hoắm.
Phụt!
Máu tươi từ miệng Dương Đỉnh Thiên trào ra xối xả. Khuôn mặt lão vặn vẹo điên cuồng, chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng. Lão cố sức ngẩng đầu lướt nhìn xung quanh. Khi phát hiện bàn tay đang đè chặt thân thể mình thuộc về Tần Ngọc Khanh, đồng tử Dương Đỉnh Thiên co rụt lại. Đáy mắt lão ánh lên sự bàng hoàng tột độ.
Chẳng riêng gì Dương Đỉnh Thiên, đến đám người của Ngũ đại Cổ tộc, Cửu Thiên Huyền Nữ hay Đạm Đài Phù Đồ cũng phải há hốc mồm kinh hãi.
"Mẹ mình mạnh đến nhường này sao?"
Diệp Phàm không chớp mắt nhìn bóng lưng mẹ, ánh mắt lóe lên vẻ suy ngẫm. Tuy nhiên, khi nhớ tới chuyện mẹ sở hữu thể chất cường hãn nghịch thiên mang tên Thất Khiếu Linh Lung, hắn nhanh chóng thông suốt. Với thể chất ấy, việc mẹ hắn sở hữu sức mạnh kinh thiên động địa thế này âu cũng rất đỗi bình thường!
Suy cho cùng, người mang nhục thân Thất Khiếu Linh Lung khi bước chân vào con đường tu luyện sẽ hoàn toàn miễn nhiễm mọi rào cản cảnh giới. Chỉ cần dung nạp đủ năng lượng, thực lực sẽ phóng nhanh vùn vụt như tên lửa.
"Bà ... "
Dương Đỉnh Thiên nghiến răng nghiến lợi lườm Tần Ngọc Khanh. Lão liều mạng vắt kiệt công lực, liên tục vận chuyển cấm thuật bí truyền hòng thoát khỏi sự kìm kẹp.
"Dám đụng đến con trai ta, CHẾT!"
Tần Ngọc Khanh lạnh lùng quát.
BÙM !!!
Trong chớp mắt, nhục thân của Dương Đỉnh Thiên nổ tung giữa không trung. Máu thịt bắn tung tóe tạo thành một trận mưa máu rợn người. Lão táng mạng tại chỗ, hài cốt nát bấy không vớt vát nổi một mảnh vụn.
Khoảnh khắc chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó, trái tim đám đông giật nảy liên hồi. Nỗi sợ hãi khắc sâu vào từng đường nét trên khuôn mặt họ.
Vút!
Xử trí xong kẻ ngáng đường, Tần Ngọc Khanh chậm rãi lia ánh mắt sắc như dao về phía tàn dư của Ngũ đại Cổ tộc: "Nghe đồn Ngũ đại Cổ tộc các ngươi vừa ban hành lệnh truy sát con trai ta. Muốn dồn nó vào chỗ chết có đúng không?"
Loi chất vấn vừa nem ra đã khiến đám người Ngũ đại Cổ tộc cứng họng, thần sắc liên tục biến chuyển. Thậm chí tộc trưởng Khương tộc - Khương Thiên Càn cũng méo mặt, ngưng trọng nhìn chăm chú Tần Ngọc Khanh không chớp mắt. Bầu không khí tại chiến trường lúc này rơi vào tĩnh lặng. Im phăng phắc tới mức một tiếng chim kêu cũng chẳng cất lên nổi!
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!