Ninh Dạ đã liên tục thi triển ấn pháp đánh tới, phát động Thiên Cơ điện: “Lên!”
Thiên Cơ điện chuyển động trong hư không, tỏa ra hào quang vạn trượng, rơi xuống Nguyên Từ sơn. Quả nhiên lần này hữu hiệu, chỉ thấy Nguyên Từ sơn từ từ phân giải, dung hợp vào Thiên Cơ điện, đồng thời bản thể Thiên Cơ điện cũng bắt đầu xuất hiện từng luồng hào quang vàng kim.
Quả nhiên hữu dụng!
Thiên Cơ điện vốn là thần vật, năng lực đa dạng, vốn có thể tự chữa trị cho bản thân, khổ nỗi thiếu thốn bảo vật dùng để chữa trị.
Sự bảo vệ của Tham Tinh ma tinh đối với nó bản chất là bảo vệ trên phương diện không gian, không phải chữa trị cho Thiên Cơ điện. Còn Nguyên Từ sơn là tài liệu có thể thật sự cường hóa Thiên Cơ điện.
Thời khắc này Thiên Cơ điện vận hành liên tục, không ngừng hấp thu tinh hoa Nguyên Từ tiến hành chữa trị hoàn thiện những chỗ tồn hại, đồng thời bên dưới cũng xuất hiện rất nhiều bột phấn vô dụng bị luyện hóa.
Bản chất của Nguyên Từ sơn là khoáng thạch nguyên từ, Thiên Cơ điện chính là máy luyện khoáng, kiêm cả gia công thành phẩm, cũng coi như dây chuyền sản xuất.
Điểm không tốt duy nhất là hiệu suất quá thấp.
Luyện hóa cả nửa ngày mà Nguyên Từ sơn mới được luyện hóa một chút, xem tình hình không có bảy tám ngày thì không luyện hóa xong được - thật ra hiệu suất như vậy cũng không phải là thấp.
Chuyện này cũng khiến Ninh Dạ càng lúc càng lo lắng - chắc chắn đám người Ma Hải Thọ sẽ không chờ bên ngoài tới bảy tám ngày.
Nghĩ vậy, trong lòng Ninh Dạ hơi động, điều khiển Thiên Cơ điện đi tới bên dưới Nguyên Từ sơn, hấp thu từ dưới lên trên, hơn nữa tập trung vào một điểm, từ từ mở một lỗ nhỏ bên dưới Nguyên Từ sơn.
Ninh Dạ điều khiển Thiên Cơ điện bay vào trong lỗ rồi trực tiếp luyện hóa Nguyên Từ sơn từ bên trong, đồng thời để Thiên Cơ điện hút hết bột phấn vô dụng vào trong Tu Di ốc, cuối cùng lại lấy tảng Nguyên Từ thạch mà mình bổ ra chặn cửa lỗ.
Cứ như vậy không ai có thể phát hiện ra biến hóa của Nguyên Từ sơn từ bên ngoài.
Sau khi làm xong việc này, y mượn Côn Lôn kính, rời khỏi không gian này, trở lại trong nước.
Nhưng lần này y xuất hiện không còn Cự Xỉ sa yểm hộ, vừa xuất hiện dưới nước đã bị Trịnh Ngọc Huy phát hiện, cấm chế bốn phía đồng thời phát động, hào quang xoay chuyển, hóa thành từng quầng sáng chụp vào Ninh Dạ.
Trịnh Ngọc Huy còn hô to: “Tên trộm kia!”
“Ồ!” Ninh Dạ chỉ kịp phát ra một tiếng kinh ngạc rồi lập tức thi triển quang độn né tránh, lúc xuất hiện trở lại đã ở bên cạnh đám người Trì Vãn Ngưng, Công Tôn Điệp.
Thấy người tình xuất hiện, hai cô gái đồng thanh nói: “Sao rồi?”
“Tất cả đều thuận lợi.” Ninh Dạ mỉm cười thuật lại đại khái mọi chuyện.
Nghe nói Ninh Dạ trực tiếp đặt Thiên Cơ điện trong Nguyên Từ sơn, Lâm Lang Thiên cũng kinh ngạc không thôi: “Ngươi thật quá to gan, vạn nhất bị phát hiện, Thiên Cơ điện của ngươi cũng mất. Hơn nữa bây giờ ngươi và Thiên Cơ điện ở hai không gian khác nhau, ngay cả ngươi cũng không thể điều khiển được nó, đúng không? Không còn Côn Lôn kính, làm sao ngươi trở lại đó?”
“Có Thiên Cơ ở đó, vấn đề không lớn.” Ninh Dạ nói: “Mà cho dù là Ma Hải Thọ và Trịnh Ngọc Huy cũng không thể di chuyển tòa Nguyên Từ sơn đó. Vì vậy việc chúng ta cần suy nghĩ hiện tại không phải bọn chúng mà làm sao để Xích Nhiêm Tử đừng quay lại quá sớm. Chỉ cần cầm chân lão già này mấy ngày, đợi tới lúc Thiên Cơ điện về tay ta, ta không phải sợ bọn chúng.”
“Vấn đề là làm sao để cầm chân hắn?”
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!