Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Thiên Cơ Điện - Tân Tiểu Điệp (FULL)

Mấy từ ngữ mới mẻ này khiến Nguyên Mục Dã mơ hồ, một lúc sau mới hiểu ý. 

             Cuối cùng cười nói: “Đặt tranh chấp sang một bên và cùng phát triển. Không sai không sai, cách nói này rất hay. Ninh Dạ, nếu ngươi đã có lòng giúp đỡ chúng ta, chúng ta cũng không bạc đãi ngươi. Đến lúc đó đương nhiên đạo cảnh Tuyền Cơ cũng có phần của ngươi.” 

             “Ngươi cứ về bàn bạc với cao tầng Mộc Khôi tông đi đã.” Ninh Dạ lười biếng đáp. 

             Mộc Khôi tông và Long Dương phủ là đồng minh nhiều năm, giờ lại đột nhiên mỗi người một ngả, ai tự về phe nấy, trong nội bộ Mộc Khôi tông cũng có rất nhiều người không đồng ý. 

             Nhưng đây không phải vấn đề mà hắn cần suy nghĩ. 

             Có một số việc nói miệng thì đơn giản, bắt tay vào làm mới khó. 

             Ninh Dạ không có liên hệ gì với Long Dương phủ, chỉ có thể ảnh hưởng tới Mộc Khôi tông. 

             Nhưng y hiểu rõ, đại thế là như vậy, chắc chắn Mộc Khôi tông sẽ không cùng phe với Hắc Bạch thần cung, mà Long Dương phủ với Thánh Vương các lại là tử địch, đồng minh nhiều năm nay buộc phải mỗi người một ngả. 

             Vì vậy y không cần làm gì, đổ thêm dầu vào lửa một chút là được. 

             Còn sau khi ý thức được điều này, Nguyên Mục Dã cũng không đưa y nhiệm vụ gì mới mà vội vàng trở lại báo cáo. 

             Chuyện cấp bách hiện giờ là đại sự liên minh của môn phái. 

             Chuyện này khiến gió nổi mây phun khắp tiên giới, nhưng Ninh Dạ vẫn rất nhàn nhã. 

             Xét thấy bản thân có thể chất gây tai họa, Ninh Dạ được một lần hiếm hoi không tới gieo họa cho chỗ khác mà ngoan ngoãn ở lại Cửu Cung sơn an tâm tu hành một phen, tiêu hóa thu hoạch của bản thân. 

             Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã hai năm. 

             Hai năm qua có thể coi là thời gian tiên môn náo nhiệt nhất, còn haỉ châu cũng trở thành nơi gió nổi mây vần. 

             Người của bát đại tiên môn dồn dập tràn vào nơi này, chẳng khác nào cơn sốt đào vàng. Tông môn ở Hải Châu không có ai đứng ra lãnh đạo, ngày thường căm hận Yên Vũ lâu, giờ đột nhiên phát hiện chuyện bết bát hơn chính quyền bạo ngược chính là không có chính quyền. 

             Bất cứ ai đi qua cũng có thể khoanh vùng ôm đất đai, chiếm cứ vị trí linh khí dồi dào. 

             Không thể nói lý được, lâu dần cũng chẳng nghĩ tới nữa. 

             Chém giết thì liên miên không dứt. 

             Vì vậy ngay cả đám người Công Tôn Dạ, Công Tôn Điệp, thậm chí Thanh Lâm, Triệu Long Quang cũng trở về: Bọn họ quang minh chính đại xuất hiện, cũng quang minh chính đại cướp đoạt. 

             Tu vi tới cấp bậc bọn họ, tay còn cầm thần khí, sao phải sợ ai? 

             Ngay cả Trì Vãn Ngưng cũng chạy tới, dựa vào tên tuổi Hắc Bạch thần cung và Phong Vũ Tiêu Tương kiếm trong tay uy phong một hồi. 

             Vật cực tất phản. 

             Do tình hình rối loạn như vậy, Tứ Hải tông nhân cơ hội quật khởi, lôi kéo lượng lớn các môn phái nhỏ còn sót lại ở Hải Châu, thuận lợi tập hợp mọi người lại, tạo thành Tứ Hải liên minh, sau đó lại từ bỏ ba phần tư lãnh thổ Hải Châu, lùi lại giữ khu vực xung quanh Thiên Tâm đảo, đồng thời tuyên bố “vĩnh viễn trung lập”. 

             Cho dù mọi người không để thực lực của Tứ Hải liên minh này trong mắt, nhưng dù sao tâm tư của bát đại phái cũng khác nhau, dẫu sao cũng không thể thật sự giải quyết được liên minh này. Cuối cùng Mộc Khôi tông đưa đẩy, tất cả ngầm thừa nhận sự tồn tại của nó. 

             Từ đó trở đi Hải Châu phân liệt, tuy danh nghĩa là một châu nhưng chia thành phạm vi quản lý khác biệt do bát đại phái cầm đầu. 

             Chuyện này cũng khiến Hải Châu trở thành trung tâm của chiến loạn, nó như chòi canh, như mồi dẫn lửa tạo ra đại chiến tiên giới, báo trước biến hóa tương lai. 

             Nhưng tới lúc này Long Dương phủ và Mộc Khôi tông vẫn chưa đưa ra quyết định gì. 

             Xem ra bọn họ còn cố gắng bảo vệ tình thế cũ, có vẻ như định ôm nhau sưởi ấm, thậm chí còn tuyên bố “Long Dương phủ và Mộc Khôi tông vĩnh viễn không chia cắt”. 

             Nhưng thanh thế càng hùng hồn thì Ninh Dạ càng hiểu, ngày hai phái này kết minh với nhau sắp tới điểm cuối: Bọn họ hô hào như vậy theo một ý nghĩa nào đó chính là tranh thủ vốn liếng cho mình khi gia nhập một liên minh khác. 

             Nhưng Ninh Dạ không quan tâm tới mấy chuyện này. 

             Hai năm tĩnh tâm tu hành khiến tu vi của Ninh Dạ càng lúc càng vững chắc, đã chính thức đạt tới Vạn Pháp trung kỳ. 

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!