"Khi tu sĩ bên dưới hoan hô nhảy nhót, tu sĩ cấp cao lại tức phát điên!
Ầm!
Cửu Long Lưu Ly trản bị đập mạnh xuống đất, khiến tia sáng lóng lánh bắn tung ra xung quanh.
“Khốn kiếp!” Liệt Nhật Viêm điên cuồng gầm thét.
Hắn vốn có cái đầu sư tử, giờ phút này bộ lông trên đầu đều dựng đứng, trông càng giống một con sư tử khổng lồ.
“Ai bảo tên khốn kiếp này tự ý hành động? Hà Khuê, việc này ngươi phải cho chúng ta một câu trả lời!” Liệt Nhật Viêm chỉ vào Vô Mục thiên yêu bên dưới chửi ầm lên.
Sắc mặt Vô Mục thiên yêu Hà Khuê cũng cực kỳ khó coi: “Chuyện này không trách Vô Châu được, hắn đâu có biết Huyền Ưng môn là người của chúng ta, cũng không biết chỗ mắt trận đó đã bị chúng ta động tay động chân.”
“Vậy vì sao trước khi ra tay hắn không nói với ngươi một tiếng? Thậm chí không buồn báo trước?” Người vừa lên tiếng là Viêm Dung lão tổ.
Vô Mục thiên yêu bất đắc dĩ nói: “Hắn chỉ muốn tạo bất ngờ cho ta mà thôi. Hơn nữa với chức quyền của hắn, điều động mười tám tu sĩ Vạn Pháp đúng là không cần bẩm báo. Nhưng ai mà ngờ được... ài, nói chung chuyện này chỉ là hiểu lầm.”
“Hiểu lầm!” Liệt Nhật Viêm hung hăng nói: “Ngươi có biết để lôi kéo Huyền Ưng môn ta đã phải tốn bao tâm tư, trả giá lớn tới mức nào không?”
Tuyết Yêu mỗ mỗ Hàn Cô Sương đã nói: “Chẳng phải phần lớn cái giá đó còn chưa phải trả à. Một chút tổn thất thôi, không cần để ý.”
“Dù sao đi nữa cũng là chuyện đã rồi, quan trọng là khắc phục hậu quả. Không thể nói Huyền Ưng môn là người của chúng ta, bằng không rất dễ tổn hại sĩ khí.” Người vừa lên tiếng là Thanh Lâm.
Sau khi thăng cấp lên Vô Cấu, giờ hắn và Viêm Dung lão tổ trở thành hai cường giả Vô Cấu của Hạo Thiên môn trấn thủ ở đây.
“Ý ngươi nói chuyện này chỉ có thể nuốt cả răng lẫn máu?” Liệt Nhật Viêm cả giận nói.
“Không sai.” Thanh Lâm gật đầu: “Không chỉ có thế, còn phải khen thưởng cho Cảnh Vô Châu, bằng không lại thành chúng ta thưởng phạt bất công?”
Cái gì? Hắn phá hỏng chuyện của ông đây, ông đây còn phải thưởng cho hắn?
Liệt Nhật Viêm càng nghĩ càng giận, chỉ hận không thể gọi Cảnh Vô Châu tới, tát cho mấy chục cái.
Phía nam Kinh Đào đảo, trong quân trướng của Vân Tuyệt môn.
Xưa nay thế lực các môn phái được phân bổ rõ ràng, càng đi vào trong thì địa vị càng cao. Một số môn phái nhỏ thậm chí không có tư cách lên đảo.
Do đã lập công nên Vân Tuyệt môn có cơ hội lên đảo, nhưng chỉ là vòng ngoài cùng.
Bên trong quân trướng, Thư Vô Ninh vui vẻ nói với Ninh Dạ: “Sư phụ, thành công rồi.”
“Tương lai ngươi sẽ là người phục hưng Thiên Cơ môn, chút chuyện nhỏ này đâu đáng để ngươi mừng rỡ như vậy?” Ninh Dạ hỏi ngược lại.
Thư Vô Ninh lè lưỡi: “Đệ tử hiểu ý sư phụ. Đệ tử gánh vác trọng trách trên người, đâu thể vênh váo đắc ý vì một thần thành công nho nhỏ, càng không thể dừng lại không tiến bộ.”
“Tiếp tục.”
Thư Vô Ninh bất đắc dĩ, đành nói: “Sư phụ định hỏi sau này Vân Tuyệt môn có kế hoạch gì, suy nghĩ của đệ tử rất đơn giản, đó là không có bất cứ kế hoạch gì, cũng không có bất cứ hành động nào lớn.”
“Ồ? Vì sao?” Ninh Dạ không nổi giận mà hứng thú nhìn Thư Vô Ninh.