Vì không thể sử dụng kiếm và Pháp Tướng, nên Diệp Thiên Mệnh hoàn toàn không phải là đối thủ của nam tử này, dù trước đó hắn đã học một số võ kỹ của Van minh Sieu Pham, nhung những vo kỹ đo khong he co tac dung với nam tử này, đối phương không chỉ có sức mạnh kinh hoàng, mà phòng thủ thân thể cũng vô cùng đáng sợ, hắn đánh một quyền vào người đối phương, đối phương không hề hấn gì, còn nắm đấm của hắn thì lại rạn nứt.
Cứ thế, Diệp Thiên Mệnh chỉ còn biết chịu trận.
Cách đánh của hắn rất đơn giản, chỉ toàn dùng nắm đấm, không có bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, cứ từng cú đấm liên tục giáng xuống ...
Lúc đầu, Diệp Thiên Mệnh còn có thể phản kháng chút ít, nhưng về sau, hắn đã hoàn toàn từ bỏ phản kháng, để mặc cho nam tử đánh đập.
Cứ thế, kéo dài suốt hai canh giờ, cuối cùng Diệp Thiên Mệnh nằm bẹp dưới đất không động đậy, chỉ còn thoi thóp.
Nam tử không ra tay nữa, hắn nhìn Diệp Thiên Mệnh một cái: "Đã quá!"
Nói xong, hắn quay người rời đi.
Diệp Thiên Mệnh: " ...... "
Rất lâu sau, Diệp Thiên Mệnh mới cảm thấy đầu óc tỉnh táo hơn, vừa rồi bị đánh một trận, đầu óc hắn không còn tỉnh táo nữa.
Và lúc này, hắn hoàn toàn không cảm nhận được thân thể mình.
Diệp Thiên Mệnh cười khổ, vị huynh đệ đó ra tay thật sự là không nương tay chút nào.
Tất nhiên, hắn cũng có thể cảm nhận được, đối phương vẫn còn nương tay, nếu không, hắn không dùng Pháp Tướng và kiếm, đối phương chắc chắn có thể đánh hắn chết tươi.
Diệp Thiên Mệnh đột nhiên hỏi: "Tháp Tổ, ông từng quen biết nhiều đại lão lắm phải không?"
Tiểu Tháp cười nói: "Cơ bản đều được ta chỉ điểm qua."
Diệp Thiên Mệnh vội hỏi: "Quan Huyên Kiếm Chủ thì sao?"
Tiểu Tháp cười ha ha: "Không phải ta khoe đâu, chứ hắn gặp ta cũng phải gọi là Tháp gia một tiếng. Đừng nói hắn, đến cha hắn gặp ta cũng phải kính nể ... Thôi, không nhắc đến cha hắn, gã đó nổi tiếng là kẻ chuyên lừa người."
Diệp Thiên Mệnh vô cùng kinh ngạc, xem ra, mình thật sự đã đánh giá thấp vị Tháp Tố này.
Diệp Thiên Mệnh tiếp tục hỏi: "Tháp Tổ, ông giỏi như vậy, tại sao lại đi theo một người nhỏ bé như ta?"
Tiểu Tháp nói: "Ta thấy cậu có tiềm năng lớn."
Diệp Thiên Mệnh lại lắc đầu: "Ta nghĩ, với khả năng của Tháp Tổ, dù đi theo bất kỳ ai, người đó sau này cũng sẽ trở thành một vị đại bá chủ, một tồn tại vô địch."
Tiểu Tháp cười ha ha: "Dù ta biết cậu đang nịnh nọt ta, nhưng không thể không nói, lời cậu nói không sai, ta đúng là xuất sắc như vậy, đúng là giỏi như vậy."
Diệp Thiên Mệnh: " ....
Tiểu Tháp nói: "Thời gian này cậu phải tu luyện cho tốt, cơ hội này thật hiếm
có.'
Diệp Thiên Mệnh gật đầu: "Được."
Sau khi nghỉ ngơi một đêm, cuối cùng hắn cũng cảm thấy cơ thể hồi phục nhiều, nhưng lúc này, đệ đệ của Phục Tàng lại đến.
Thấy đối phương, Diệp Thiên Mệnh chỉ cảm thấy hơi đau đầu, gã này tuy không đánh chết mình, nhưng ra tay thì thật quá mạnh, toàn nhắm vào chỗ hiểm mà đánh.
Nam tử không nói lời thừa, siết chặt nắm đấm lao thẳng về phía Diệp Thiên Mệnh ...
Diệp Thiên Mệnh: ".
Không nghi ngờ gì, Diệp Thiên Mệnh lại bị đánh một trận tơi bời, lần này cũng giống như lần trước, han bị đanh đen muc co thể hoan toan tê liệt, không còn cảm giác gì nữa.
Còn nam tử thì có vẻ vô cùng sảng khoái ...
Cứ thế, Diệp Thiên Mệnh bị nam tử đánh suốt nửa tháng, trong quá trình này, dù mỗi ngày hắn đều bị đánh, nhưng hắn cũng bắt đầu phản kháng, trong quá trình phản kháng này, ý thức chiến đấu của hắn cũng được nâng cao rất nhiều, không chỉ thế, hắn phát hiện mình ngày càng chịu đòn giỏi hơn.
Bùm!
Diệp Thiên Mệnh lại bị nam tử đánh một quyền vào ngực, hắn lập tức bị đẩy ngược ra ngoài, cuối cùng rơi mạnh xuống đất.
Nam tu nhìn Diep Thien Menh khong đung day, nhiu may: "Ta biet nguơi con sức, ngươi đứng lên."
Diệp Thiên Mệnh bò dậy, nhìn nam tử: "Về chuyện của sư tỷ, ta rất xin lỗi."
Nam tử không ra tay, đột nhiên xuất hiện trước mặt Diệp Thiên Mệnh, chỉ nhìn hắn.
Diệp Thiên Mệnh nhìn thẳng vào hắn: "Ta nhất định sẽ đòi lại công đạo cho tỷ."
Nam tử nhìn cham cham vao Diệp Thiên Menh: "Ngươi không phải đối thủ của Dương Gia, trong thời đại này, thế hệ trẻ không ai là đối thủ của hắn."
Diệp Thiên Mệnh nói: "Đánh không lại cũng phải đánh."
nam tử im lặng một lúc rồi nói: "Chuyện của tỷ ta, ta sẽ tự đòi lại công đạo."
Nói xong, hắn quay người rời đi.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!