Yếu vậy sao?
Gã Việt Tôn bị Ngao Thiên Thiên bóp chặt cổ, mặt mày khó coi đến cực điểm. Gã nhìn nàng, hoảng sợ tột độ, hoàn toàn không ngờ thực lực của người trước mặt lại khủng khiếp đến thế.
Le ra không thể như thế này!
Bởi thế giới này vốn không thể xuất hiện cường giả cấp bậc ấy. Hơn nữa, gã còn cảm nhận được người phụ nữ này chưa hề ngộ Chân Ý, nói cách khác, đối phương vẫn thuộc phạm trù cảnh giới Phá Vòng; thế mà chiến lực lại mạnh đến mức bất thường.
Khi nghe lão già áo đen kia lên tiếng, gã càng giận sôi gan: mẹ nó, nói tiếng người không đấy? Nếu không bị Ngao Thiên Thiên bóp cổ, gã đã đập cho thằng ngu đó chết tươi.
Nhưng lúc này, chuyện khẩn cấp nhất là phải nghĩ cách sống đã.
Gã nhìn Ngao Thiên Thiên, vừa định mở miệng, nàng đã lạnh nhạt bảo: Có gì để kiếp sau nói.
Nói rồi, nàng bỗng siết mạnh tay phải.
Âm!
Việt Tôn bị bóp nát ngay tại chỗ, hồn phách tan biến.
Bị xóa sổ hoàn toàn!
Thấy cảnh đó, lão già áo đen ở phía xa biến sắc, quát một tiếng: Rút!
Dứt lời là quay đầu bỏ chạy.
Lão biết rõ thực lực của Việt Tôn. Tuy hắn chưa Kiến Chân Ngã, chưa ngộ Chân Ý, nhưng đến cường giả cảnh giới Phá Vòng cũng chẳng bì kịp; vậy mà lại bị người này một tay bóp nát.
Đúng là hết nói nổi!
Chạy mau!
Thấy lão già áo đen bỏ trốn, đám thuộc hạ gã mang đến cũng vội vã quay lưng tẩu thoát. Còn những cường giả cảnh giới Phá Vòng bản địa của Vũ Trụ Quan Huyên thì càng chạy bán sống bán chết, không dám nấn ná một giây.
Phía dưới, Diệp Thiên Mệnh ngước nhìn Ngao Thiên Thiên đang đứng giữa không trung, trong lòng chấn động không thoi. Han biet vị tien bối nay rat mạnh nhưng thật sự không ngờ lại mạnh đến mức ấy.
Ngao Thiên Thiên đứng giữa không trung, nhìn về tận cuối chân trời, ánh nhìn lạnh lẽo, chẳng rõ đang nghĩ gì.
Còn trong Thiên Long tộc, bầy Thiên Long lúc này đều nhìn nàng với ánh mắt sùng kính tột bậc. Thật ra, chúng cũng không ngờ tổ tiên nhà mình lại cường đại đến thế.
Đúng là người mạnh nhất vũ trụ lúc này!
Tông Chủ Kiếm Tông ư?
Chẳng là cái đinh gì!
Lúc này, Ngao Thiên Thiên bỗng xuất hiện trước mặt Diệp Thiên Mệnh. Nàng nhìn hắn, trong mắt đã không còn băng lãnh mà chỉ còn ý cười: Dạo này ta thấy đệ ngày nào cũng đọc sách và tu luyện nên không quấy rầy. Có thu hoạch gì không?
Diệp Thiên Mệnh nói: Về tu luyện thì ta có chút thu hoạch, cũng nảy ra nhiều ý tưởng, nhưng vẫn cần từ từ kiểm chứng.
Ngao Thiên Thiên hỏi: Không kiểm chứng được là vì vận xui bám người đệ?
Diệp Thiên Mệnh gật đầu.
Hiện hắn bị vận xui bám người, làm gì cũng khó.
Ngao Thiên Thiên khẽ trầm ngâm, rồi nói: Đi, ta dẫn đệ tới một nơi.
Diệp Thiên Mệnh hơi hiếu kỳ: Nơi nào vậy?
Ngao Thiên Thiên mỉm cười: Trước đay co mot nhoc con để lại mot chiếc hộp ở một chỗ. Ta đưa đệ đến xem. Biết đâu thứ trong hộp có thể giúp được đệ.
Nói xong, nàng trực tiếp mang Diệp Thiên Mệnh biến mất.
Khi Diệp Thiên Mệnh xuất hiện lần nữa, hắn đã ở trong một đường hầm Thời Không; trong những bức vách sáng quanh mình, vô số tàn ảnh lướt vụt qua.
Tốc độ nhanh khủng khiếp!
Diep Thiên Menh quay sang nhìn Ngao Thien Thien, to mo hoi: Thien Thien ty, tỷ thuộc cảnh giới nào vậy?
Ngao Thiên Thiên mỉm cười: Ta chẳng tu theo cảnh giới nào.
Diệp Thiên Mệnh sững lại: Ta chẳng tu theo cảnh giới?
Ngao Thiên Thiên gật đầu: Trên đời này, có người không tu theo cảnh giới.
Diệp Thiên Mệnh im lặng giây lát, rồi nói: Có thể không cần tu cảnh giới ...
Ngao Thiên Thiên cười: Tất nhiên là được. Cảnh giới chỉ là một định nghĩa, chúng ta có thể không để người ta định nghĩa mình.
Diệp Thiên Mệnh trầm ngâm không nói.
Ngao Thiên Thiên liếc hắn một cái, không làm phiền.
Chốc lát sau, Diệp Thiên Mệnh bỗng nói: Ta hiểu rồi. Cường giả thật sự là tự đặt ra quy tắc, tự quyết định tất cả ... Có điều, hiện giờ ta chưa thể đi con đường đó. Ta cần học, không ngừng học. Đợi khi thời cơ chín muồi, có lẽ ta sẽ thử.
Ngao Thiên Thiên cười: Đệ nghĩ được như thế, rất tốt.
Diệp Thiên Mệnh gật đầu. Giờ mà không tu cảnh giới thì viển vông, kiểu như chưa biết đi đã đòi bay.
Làm người đừng nhắm quá cao.
Không lâu sau, hai người xuất hiện giữa một vùng hư không.
Diệp Thiên Mệnh nhìn quanh, sững so-đây chính là khu Giao Giới Hư Chân.
Hắn quay sang, Ngao Thiên Thiên mỉm cười: Chúng ta tới một Mật Cảnh.
Nói đoạn, nàng đưa Diệp Thiên Mệnh đến trước một vực sâu Thời Không khổng lồ. Nhìn vực sâu đáng sợ ngay trước mặt, Diệp Thiên Mệnh lập tức dâng lên một nỗi sợ hãi khó tả.
Ngao Thiên Thiên trực tiếp dẫn hắn đi thắng vào vực sâu ấy. Đột nhiên, nàng dừng lại, ngoảnh đầu nhìn sang bên phải. Cách đó mấy nghìn trượng, có một luồng sức mạnh đặc biệt đang lan tỏa.
Thấy luồng sức mạnh ấy, trong mắt Ngao Thiên Thiên thoáng hiện vẻ phức tạp. Nàng thu hồi ánh nhìn, tiếp tục dẫn Diệp Thiên Mệnh tiến vào vực sâu Thời Không.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!