Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Thiên Mệnh Truyền Kỳ - Diệp Thiên Mệnh (FULL)

Người khác nói: "Chắc là không vấn đề gì. Cái mệnh sinh ra đã định sẵn là vô địch rồi ... "

Trong một bãi bùn lầy nào đó, một linh hồn đang bò lê trên đất.

Chính là Diệp Thiên Mệnh.

Hần bước vào thời không đặc thù ấy không bao lâu, không biết vì sao thời không đó bỗng sụp đổ; tiếp đó, hằn xuất hiện ở đây. Nơi hằn đang ở là một thửa ruộng đồng, bốn phía là từng dãy núi cao.

Giờ hần rất mệt, mệt đến cực độ, nhưng không dám để mình thiếp đi. Hần gắng gượng bò về phía trước, mong tìm được một chỗ an toàn.

Ở nơi hắn không nhìn thấy, có một nữ tử đang nhìn Diệp Thiên Mệnh chật vật bò trong bùn lầy ...

Nàng mặc một bộ váy đơn sắc!

Nữ tử mặc váy đơn sắc nhìn Diệp Thiên Mệnh đang bò trên đất, ánh mắt nàng rất bình thản, nhưng chẳng mấy chốc, nàng khẽ quay mặt đi ...

Diệp Thiên Mệnh dựa vào ý chí ngoan cường, từng chút một bò tới. Nhưng không bao lâu, hắn đã kiệt sức, buộc phải dừng lại. Hắn tựa vào bờ ruộng, nhìn ráng chiều cuối trời, có phần hoang mang.

Bên cạnh hắn, Thanh Huyên Kiếm cũng nằm đó.

Hoang mang!

Khoảnh khắc này, Diệp Thiên Mệnh thực sự mất phương hướng. Lần đầu tiên hần không nhìn thấy hy vọng phía trước ...

Hắn cũng muốn liều, nhưng hiện thực quá tàn khốc - bởi giờ hần ngay cả tư cách liều mạng cũng không có.

Hiện giờ, hắn thực sự không chỗ nương tựa, cô độc một mình.

Bên cạnh hắn, mọi thứ gắn với hắn đều không còn ...

Đúng lúc ấy, một nông phu và một phụ nhân vác cuốc đi tới. Vì Diệp Thiên Mệnh là thể linh hồn, nên cả hai đều không trông thấy hắn.

Nông phu đặt cuốc xuống đào bới, vừa đào vừa hồ hởi: "Nương thằng nhỏ, bà biết không? Con nhà đại ca đã nhập Phật Ma Tông rồi. Hê hê, về sau chúng ta cũng được thơm lây hưởng phúc rồi."

Phụ nhân lắc đầu: "Hưởng phúc? Hưởng cái gì mà phúc? Cha thẳng nhỏ, ta nói này, cha có nương có, chẳng bằng mình có; người ta có bản lĩnh là của người ta ... Tất nhiên, đây cũng là chuyện tốt với nhà mình, ta nên vui. Nhưng ông phải hiểu, bây giờ người ta với mình đã là hai thế giới khác nhau rồi."

Vừa nói, bà vừa lau mồ hôi, lại bảo: "Nếu không nhìn thấu điểm ấy, ngày ngày chạy theo nịnh bợ, chỉ khiến người ta chán ghét. Việc mình cần làm là làm tốt phận sự của mình, đừng dễ dãi nhờ vả người ta ... Có nhờ thì cũng phải để dành món nợ ân tình đó dùng lúc then chốt nhất ... "

Nông phu trừng mắt với phụ nhân: "Đàn bà biết cái gì? Ta với đại ca là huynh đệ ruột. Mười mấy năm trước, ông ấy say rượu suýt nằm lăn ngoài đường, không có ta cõng về thì chết từ lâu rồi. Chỉ dựa vào chuyện đó, nhà họ vĩnh viễn mắc nợ nhà ta ... "

Nói rồi, hắn nhổ một bãi nước bọt thật mạnh: "Đi, hôm nay khỏi làm nữa, tới nhà đại ca ... "

Nói xong, hần quay lưng đi luôn.

Phụ nhân thì đứng ngây tại chỗ, ngơ ngác thất thần.

Nông phu bỗng quay đầu quát: "Còn không đi?"

Phụ nhân nổi đoá: "Ông gào cái quái gì? Tối nay ông còn muốn đâm vào người bà đây nữa không ... "

Lời lẽ và dáng vẻ khác hắn lúc nãy, như biến thành người khác.

Rất nhanh, hai người ấy vừa chửi bới vừa xuống núi.

Tại chỗ, Diệp Thiên Mệnh thì chìm vào trầm tư. Lâu thật lâu, hằn bỗng cười phá lên, tiếng cười càng lúc càng lớn: "Cha có nương có, chẳng bằng mình có ... Cha có, nương có, cớ gì mình lại không có?"

Nói đoạn, hằn bỗng sấp mình xuống bùn, hai tay chụp một nằm bùn, lẩm bẩm: "Phàm ... thế nào là phàm? Chúng sinh khắp cõi đều là phàm nhân, cổ kim tuyệt thế cường giả, ai mà chưa từng là phàm nhân? Cái gọi là Phàm Thể ... chỉ là thân thể người bình thường, nhưng do con người mà trở nên bất phàm ... "

Nói đến đây, hằn bỗng gượng đứng bật dậy, hít sâu một hơi: "Phàm cốt há cần kẻ khác ban? Ngạo cốt hiên ngang, tự chẳng chịu khuất phục. Ai bảo thiên mệnh là trời định? Mệnh ta do ta, chẳng do trời !! "

Âm ầm!

Đột nhiên, bùn đất dưới chân han chuyển động, rồi bò dọc theo chân han lan tới linh hồn; những lớp bùn ấy lúc này lại từng chút từng chút lột xác thành nhục thân của hần ...

Chúng Sinh Phàm Thể!

Chỉ cần thế gian còn có chúng sinh, thì nhục thân han vĩnh viễn bất diệt!

Âm ...

Trong vũ trụ này, bỗng nhiên vô số Đại Đạo bùng phát như suối phun, ở trung tâm vũ trụ tạo thành một thác Đại Đạo tráng lệ vô biên. Vô vàn Đại Đạo Cổ Lão không ngừng hiện ra, cuối cùng đều hội tụ về thác Đại Đạo ấy ...

Trong đó có những thứ đã biến mất hàng trăm tỉ năm: Luân Hồi Đạo Thủ, Nhân Quả Đạo Thủ, Vận Mệnh Đạo Thủ ...

Vô số Đại Đạo từng chỉ tồn tại trong truyền thuyết, giờ phút này đồng loạt xuất hiện!

Dị tượng vũ trụ!

Toàn bộ Chân Thế Giới chấn động. Dị tượng vũ trụ, đã mấy trăm tỉ năm chưa từng xuất

hiện.

Tất cả cường giả Chân Thế Giới đều hoàn toàn sững sờ.

Hễ dị tượng vũ trụ xuất hiện, tất sẽ có một tuyệt thế yêu nghiệt xuất thế.

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!