Diệp Thiên Mệnh nhìn hần, nói: "Ta giết đồ đệ của ngươi, ngươi rất giận, nhưng không dám ra tay, vì ngươi cho rằng sau lưng ta chắc chằn có thế lực khổng lồ. Hơn nữa, Tông chủ tiền nhiệm đâu vô cớ truyền Phật Ma Tông cho ta, nên ngươi e dè. Nhưng bảo ngươi tỏ thiện chí, gia nhập Phật Ma Tông cùng phát triển với ta thì ngươi lại không cam, vì hiện giờ ngươi là lão đại của Ma Đạo Nhất Mạch, bắt ngươi bỗng chốc quy phục người khác, ngươi dĩ nhiên không muốn."
Nói đoạn, hần khẽ lắc đầu: "Điều đáng sợ nhất là gì? Không muốn làm người tốt, mà đã làm kẻ xấu lại chẳng dám làm cho tới nơi tới chốn."
Hàn Việt gườm gườm nhìn Diệp Thiên Mệnh: "Rốt cuộc ngươi là ai? Giờ ngươi xuất hiện, rốt cuộc muốn làm gì?"
Diệp Thiên Mệnh cười: "Ta biết ngươi cùng các viện khác với hai điện kia đều đang lo: lo ta xuất hiện là nhắm vào các ngươi, muốn nhất thống Phật Ma Tông. Nhưng cứ yên tâm, ta tuyệt đối không ép các ngươi nhập Phật Ma Tông; các ngươi vẫn tự do."
Hàn Việt cau mày: "Ý ngươi là sao?"
Diệp Thiên Mệnh: "Ý ta là thế, không có ẩn ý gì."
Sắc mặt Hàn Việt trầm xuống.
Diệp Thiên Mệnh nói thêm: "Nhưng cũng đừng có nhăm nhe lên đầu ta. Truyền thừa của Phật Ma Tông là do vị tiền bối ấy trao cho ta; đó là thứ của Diệp Thiên Mệnh ta. Chúng ta có thể sống nước giếng không phạm nước sông."
Hàn Việt trầm giọng: "Diệp công tử, nói thật là chúng ta vẫn chưa nhìn thấu ngươi. Nhưng chúng ta muốn sang phía Đạo Phật Ma, xem có thể hợp tác không?"
Diệp Thiên Mệnh: "Được."
Hàn Việt mừng rỡ: "Thật chứ? Chúng ta ... "
Diệp Thiên Mệnh nói tiếp: "Nhưng phải thêm tiền."
Hàn Việt sững mặt, do dự một chút rồi hỏi: "Bao nhiêu?"
Diệp Thiên Mệnh: "Theo ngươi, một người đóng bao nhiêu thì hợp lý?"
Hàn Việt nghĩ ngợi: "Một người, một triệu viên Tinh Hạch Tinh ... "
Trong lòng Diệp Thiên Mệnh giật thót, nhưng vẫn nhíu mày.
Hàn Việt nghiến răng: "Ba triệu viên Tinh Hạch Tinh, ngươi thấy sao?"
Nói rồi, gã hơi lo lắng nhìn Diệp Thiên Mệnh.
Diệp Thiên Mệnh bỗng nói: "Ta miễn cho ngươi hai suất, nhưng ngươi phải giúp ta hai việc."
Hàn Việt hơi hiếu kỳ: "Việc gì?"
Diệp Thiên Mệnh: "Thứ nhất, ngươi thay ta thuyết phục các viện khác và hai điện kia, bảo với họ rằng mỗi suất là năm triệu viên Tinh Hạch Tinh, ta chỉ cấp tổng cộng hai mươi suất.
Mặt Hàn Việt đờ ra.
Diệp Thiên Mệnh nhìn hn: "Làm không?"
Hàn Việt do dự một chút rồi nói: "Được!"
Đệt!
Chết đạo hữu chứ không chết bần đạo.
Hàn Việt lại nói: "Nhưng Diệp công tử, ngươi không được để lộ chuyện này. Ta còn phải giữ danh tiếng."
Diệp Thiên Mệnh gật đầu: "Tự nhiên."
Hàn Việt hơi hiếu kỳ: "Còn việc thứ hai?"
Diệp Thiên Mệnh: "Từ đây có xuống được thế giới bên dưới không?"
Hàn Việt trầm giọng: "Trước kia thì chắc chắn không. Nhưng gần đây Thiên Đạo của Vũ Trụ Quan Huyên hình như sụp đổ, vì vậy có thể đi chui xuống dưới ... "
Diệp Thiên Mệnh gật đầu: "Ta muốn ngươi cử người xuống dưới một chuyến, gửi xuống ít Tinh Hạch Tinh cho mấy người bạn của ta. Nếu có Công Pháp hay ho hơn cũng tiện thể mang cho bọn họ. Bằng hữu của ta có An Ngôn, Nam Lăng Chiêu, Văn Minh Cổ Tiền, Văn minh Siêu Phàm, Bách Tộc Văn Minh ... Ta liệt kê cho ngươi một danh sách nhé!"
Nói rồi, hần lấy tờ giấy ra bắt đầu viết.
Chốc sau, hằn đưa tờ giấy cho Hàn Việt: "Phiền ngươi."
Hàn Việt nhìn Diệp Thiên Mệnh: "Gửi xuống bao nhiêu?"
Diệp Thiên Mệnh: "Ngươi muốn bao nhiêu suất?"
Hàn Việt trầm giọng: "Ta muốn mười suất."
Diệp Thiên Mệnh: "Ta tính cho ngươi ba triệu một suất. Trừ hai suất ta miễn, còn hai mươi bốn triệu viên Tinh Hạch Tinh, ngươi giúp ta gửi hết xuống dưới nhé."
Hàn Việt liếc hằn một cái: "Được."
Diệp Thiên Mệnh gật đầu, kéo Thương Hàn quay người rời đi.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!