Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi X - Diệp Phàm (Cuộc Chiến Gia Tộc)

Dưới ánh trăng, bóng dáng của hai người kéo dài, cuối cùng hòa vào nhau. 

             Đây là lần đầu tiên hai người tiếp xúc thân mật như vậy, Hoắc Thanh Thanh tựa vào vai Diệp Phàm, trên mặt nở nụ cười hạnh phúc. 

             "Thanh Thanh, tôi..." 

             "Một chút thôi, chỉ một chút thôi..."  

             Hoắc Thanh Thanh ngắt lời, tựa đầu vào trong lòng ngực anh, khẽ thì thầm: "Tôi biết mình làm như vậy là không đúng. Lần này trở về, sư phụ tôi chắc sẽ chọn một người bạn đời cho tôi, thực ra nguyên nhân tôi chạy ra ngoài một phần cũng do chuyện này”. 

             "Có thể là một vị sư huynh nào đó trong sư môn, hoặc một vị sư huynh ngoài tông môn nào đó có mối quan hệ tốt với sư môn. Dù là ai, lần sau gặp lại có lẽ là chuyện phải rất lâu rất lâu rất lâu…” 

             Cô ta nhẹ giọng nỉ non, trái tim Diệp Phàm run lên khi nghe, trong lòng anh đột nhiên có chút khó chịu. 

                   

             “Rất lâu rất lâu” của Hoắc Thanh Thanh có lẽ không gặp lại nữa, nghĩ đến Hoắc Thanh Thanh sẽ kết hôn với người đàn ông khác, trong lòng anh lại có chút tức giận. 

             Như có một ngọn lửa giận xộc lên trán, buột miệng nói ra: "Thanh Thanh, đừng sống quá mệt mỏi như vậy, nếu không thích thì tuyệt đối đừng miễn cưỡng bản thân. Nếu sư phụ bắt ép cô thì hãy liên lạc với tôi, tôi sẽ giúp cô đòi lại công bằng". 

             Hoắc Thanh Thanh ngẩng đầu nhìn anh, có chút u oán nói: "Thích hay không có tác dụng gì? Chẳng qua là hoa trong gương, trăng dưới nước mà thôi..." 

             Diệp Phàm lúng túng, có chút không biết nên trả lời như thế nào, Hoắc Thanh Thanh nhéo nhẹ anh một cái, trêu đùa: "Chọc anh thôi, bổn cô nương nhất định phải tìm được người đàn ông tốt hơn anh gấp mười lần, gấp trăm lần, để anh nhìn thấy cũng phải xấu hổ vì bản thân!” 

             "Hừ, Diệp Phàm tôi là người đàn ông tốt nhất trên thế giới, muốn tìm người ưu tú hơn tôi, chắc cả đời này cô cũng không tìm được!" 

             Diệp Phàm cúi đầu tự đắc nói, Hoắc Thanh Thanh vươn tay nhéo nhéo mặt của anh kéo sang hai bên: "Vua khoác lác, người tốt hơn anh, bổn cô nương tùy tiện tìm là thấy thôi...” 

             "Cô dám nhéo mặt của tôi, lá gan không nhỏ nha...", Diệp Phàm gãi gãi Hoắc chọc lét Thanh Thanh. 

             "Hi hi hi... mau buông tay ra..." 

             Hai người cùng nhau vui đùa, tiếng cười nói vui vẻ phát ra bên bờ sông, nhưng không ai phát hiện dưới gốc cây liễu cách đó không xa, có hai người phụ nữ đang đứng nhìn với vẻ mặt lạnh lùng. 

             Hai người phụ nữ đều mặc áo bào, giống như bước ra trong một bộ phim cổ trang. 

             Người phụ nữ lớn tuổi hơn tướng mạo khoảng ba mươi mấy tuổi, dung mạo xinh đẹp, phong thái cao quý, là một mỹ phụ hiếm có. 

             Cô gái bên cạnh cũng có khuôn mặt xinh đẹp, dáng người mỹ miều, chỉ là ở giữa hai lông mày như có một luồng sát khí, đây không phải người dễ trêu chọc. 

             “Sư phụ, lá gan tiểu sư muội quá lớn, con nhìn nó quá buông thả rồi, để con đi giáo huấn nó!”, cô gái trẻ tuổi tức giận mở miệng nói. 

             "Có chút quá phận thật, để nó chạy xuống núi là vì nhập thế tu tâm, hiện tại xem ra chẳng tu luyện được gì, ngược lại dính vào những thứ không dây vào!", Thành Tử lạnh lùng nói. 

             Hai người Diệp Phàm vẫn chưa phát hiện, Hoắc Thanh Thanh xoay người liền chạm phải ánh mắt của anh. 

             Khẽ ngẩng đầu, hơi nhắm mắt lại, trong lòng Diệp Phàm cũng có chút rung động. 

             Một lần, chỉ một lần này... 

             Diệp Phàm cúi đầu hôn xuống, hơi nóng phả vào mặt làm cho lông mi của Hoắc Thanh Thanh run lên, trong lòng tràn đầy hưng phấn.  

             Đúng lúc này, một tiếng xé gió giống như tiếng hạc đánh úp về phía Diệp Phàm, anh vốn định hôn lên đôi môi đỏ mọng của Hoắc Thanh Thanh, nghe thấy thế thì cơ thể ngay lập tức căng thẳng. 

             Nguy hiểm! 

             Nếu anh không trốn thì nhất định sẽ bị tổn thất, thậm chí bị thương! 

             "Soạt..." 

             Diệp Phàm ôm Hoắc Thanh Thanh né qua một bên, đồng thời tung một quyền vào thứ vừa bắn về phía mình. 

             "Bịch..." 

             Thứ bắn tới văng lên không trung, khi nhìn thấy rõ vật đó trong lòng Diệp Phàm kinh hãi, đó là một cành liễu! 

             Ngay sau đó, anh liền nhìn thấy hai người phụ nữ bước ra từ dưới gốc cây liễu.  

             Hai người đồng thời nhìn sang, khi thấy rõ mặt người đến, sắc mặt Hoắc Thanh Thanh thay đổi rõ rệt, trong lòng than một tiếng xong đời... 

             Cô ta vội vàng nói: "Sư phụ, sư tỷ sao lại là hai người?" 

             “Hừ, tại sao không thể là chúng tôi, có phải đã phá hỏng việc tốt của hai người rồi không?”, giọng nói Thành Tử hơi lạnh, lúc nói chuyện thì nhìn chằm chằm Diệp Phàm. 

             “Thanh Thanh, sư phụ đã đến rồi mà vẫn ôm ấp tên đàn ông hôi thối này, còn không mau buông ra!”, Hoắc Thanh Thanh chưa kịp nói chuyện đã bị cô gái trẻ bên cạnh mắng.  

             "Một người là sư phụ của tôi - Hoa Vũ Dung, được gọi là Hoa Tiên Tử, còn người kia là sư tỷ của tôi tên là Phương Dao...", Hoắc Thanh Thanh đỏ mặt, đầu tiên giới thiệu với Diệp Phàm, sau đó mới nhanh chóng tránh khỏi vòng tay của anh. 

             Diệp Phàm mỉm cười, ôm quyền nói: "Hóa ra là sư phụ và sư tỷ của Thanh Thanh, kẻ hèn Diệp Phàm xin chào hai vị!" 

             "Hừ, chúng tôi không có hứng thú muốn biết cậu tên gì, một tên đàn ông thối lại dám quấy rầy Thanh Thanh. Tôi nghĩ phải chịu trừng phạt nghiêm khắc!", Phương Dao trừng mắt nhìn Diệp Phàm, kinh tởm nói. 

             Diệp Phàm nhíu mày, sao cô gái này lại như vậy?  

             Chưa gì đã mắng anh hai câu “tên đàn ông thối” rồi. Mẹ nó, không nằm trên người anh để ngửi, dựa vào cái gì nói anh tối? 

             “Sư tỷ, Diệp Phàm là bạn của em, sao chị có thể nói chuyện như thế?”, Hoắc Thanh Thanh bất mãn nói. 

             "Láo xược, chị còn chưa nói em, ngược lại em tự nhảy ra à!" 

             Phương Dao bực bội mắng: "Là sư phụ để cho em xuống núi, em thật sự cho rằng sư phụ không biết em trốn đi lúc nào sao?"  

             "Đó là bởi không muốn bắt em lại nên mới để cho em xuống núi nhập thế tu tâm. Hiện tại xem ra không có tu luyện được gì, ngược lại bị nhiễm những thứ không nên nhiễm!"  

             "Mấy tên đàn ông hôi thối phàm tục này có gì hay ho đâu, kẻ nào cũng ba hoa lòe loẹt vô dụng. Em như thế này, nếu truyền tới sư môn, người khác sẽ nhìn em như thế nào, tương lai, khi sư phụ muốn tìm bạn đời cho em thì sẽ phải chịu lời ra tiếng vào của người khác, đúng là gây phiền toái cho sư phụ!" 

             Phương Dao mắng một trận, cơn tức giận của Hoắc Thanh Thanh trực tiếp xông lên: "Em nói muốn chọn bạn đời khi nào? Hoắc Thanh Thanh này, cả đời sẽ không gả cho những người kia, muốn gả thì chị tự mình gả, đừng nói gì tới em!” 

             "Hoắc Thanh Thanh, vô liêm sỉ..."  

             "Dao Nhi...", Hoa Vũ Dung giơ tay ngăn cạn Phương Dao đang vô cùng tức giận, vẫy tay với Hoắc Thanh Thanh: "Thanh Thanh, con nói hơi quá đáng rồi đó, Dao Nhi là sư tỷ của con, không thể làm loạn lễ nghĩa, mau đến chỗ sư phụ!” 

             Khí chất Hoa Vũ Dung lạnh lùng, Hoắc Thanh Thanh không dám cãi lời, nhưng cô ta vẫn muốn nói lời từ biệt với Diệp Phàm. 

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Azz. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!