Sắc mặt Hoắc Thanh Thanh vô cùng khó coi, rồi liếc mắt một cái, cười lạnh: “Em chưa từng nói muốn gả cho hắn ta, đừng có gán ghép em, em thấy chị mới là người muốn gả đi ấy, hay là thành toàn cho sư tỷ thì sao?”.
“Tiêu Mặc Sanh này, thiên tài võ giả, Cửu Môn Bát Tông ai mà không biết đến hắn ta, dù gì Lục Thần cũng không thích chị, em thấy chị cưới Tiêu Mặc Sanh là hợp đó”.
“Em...”
Vết thương lòng của Phương Dao bị vạch ra, cô ta tức đến nổ bụng: "Miệng lưỡi sắc bén thật đấy. Em ở nơi thô tục này cũng đã lâu rồi, bị lây nhiễm cho toàn thứ không tốt lành, để sư tỷ xử lý cho em...”
“Haha...”
Hai người lao vào giằng co, Diệp Phàm đứng bên cạnh thì lặng lẽ lui lại phía sau, anh không đánh lại được Hoa Vũ Dung này.
Thực sự quá mạnh rồi, Diệp Phàm vô cùng bất bình, vừa xinh đẹp mà lại có thực lực cao thế này, còn là một cô gái, có còn cho người khác sống nữa không.
Anh nhìn sang thấy Hoắc Thanh Thanh và Phương Dao đang đánh nhau liền nói: “Hoa Tiên Tử, hai đồ đệ của bà đang đánh nhau như thế, bà không đến khuyên nhủ gì sao?”
“Tôi tên là Hoa Vũ Dung, cậu có thể gọi thẳng tên tôi”, Hoa Vũ Dung vỗ vào người Diệp Phàm một cái, giọng nói có chút không hài lòng.
Bà ta không thích người khác gọi mình là Hoa Tiên Tử, nghe qua cứ như có hàm ý khác vậy.
“Hoa Tiên Tử, bây giờ điều quan trọng là hai đồ đệ của bà đang đánh nhau, đều ra tử chiêu hết cả rồi”, Diệp Phàm hét lớn, cứ như không nghe thấy lời cảnh cáo của bà ta vậy.
Hoa Vũ Dung nhăn mày, dù gì cũng là đồ đệ của bà ta, cho nên vô thức quay đầu lại nhìn.
Diệp Phàm hai mắt sáng ngời, nhìn về phía Hoa Vũ Dung.
Một luồng chân khí được anh tôi luyện ra từ vùng đan điền trong nháy mắt truyền đến bàn tay rồi đánh vào người Hoa Vũ Dung đang quay đầu lại.
“Hỗn láo”.
Hoa Vũ Dung vô cùng nhạy cảm, ngay khi Diệp Phàm hành động thì bà ta đã cảm nhận được.
Bà ta lập tức vung tay rồi đánh một chưởng về phía Diệp Phàm.
“Bịch”.
Diệp Phàm lùi ra sau 4-5 bước rồi mới ngừng lại, Hoa Vũ Dung cũng bị lùi về sau 2 bước.
“Sao có thể?”, Hoa Vũ Dung ngạc nhiên mà hét lên một tiếng, Diệp Phàm thế mà lại đánh cho bà ta phải lùi lại phía sau.
Anh chỉ là một Ám Kình Đại Thành mà thôi, sao lại có được sức lực như thế chứ, càng không nói đến chuyện một chưởng mà anh vừa đánh ra còn mang theo chân khí.
Đó chỉ là khi Kình Tụy ở vùng đan điền được luyện đến mức cực đại mới được sản sinh ra, chân khí từ đó có thể tự do mà thoát ra khỏi cơ thể, đây chính là dấu hiệu nhận biết của một Tiểu Tông Sư.
“Hoa Tiên Tử, nhận chiêu...”, sau khi tấn công thuận lợi thì Diệp Phàm nhân lúc bà ta ngạc nhiên để tấn công lần nữa.
Thủ pháp xảo quyệt, bây giờ không đánh thì đợi bao giờ.
Nhưng mà, điều khiến Diệp Phàm tiếc nuối là, chiêu thức anh vừa đánh lén không có một chút tác dụng nào với Hoa Vũ Dung. Ngay khi sắc mặt bà ta nghiêm nghị lại thì Diệp Phàm mới cảm nhận được thế nào là “cuồng phong bão táp”.
“Bịch”.
Mông Diệp Phàm bị đá một phát, khiến anh vồ ếch suýt thì ngã ụp mặt xuống đất.
Diệp Phàm vô cùng ấm ức, bị một người phụ nữ đá vào mông, đúng là mất thể diện mà.
Anh vừa bò dậy thì Hoa Vũ Dung mở miệng nói: “Tên nhóc, vừa rồi cậu đánh ra là chân khí sao?”
“Sao lại phải nói cho bà biết?”, Diệp Phàm nhanh chóng lùi lại phía sau, vẻ mặt đầy sự cảnh giác.
Gương mặt xinh đẹp của bà ta đột nhiên xuất hiện một vạch đen: “Cậu chỉ là Ám Kình Đại Thành, sao lại luyện được chân khí ra ngoài rồi?”
Diệp Phàm vô cùng tự hào, cách mà anh luyện ngay cả sư phụ của anh cũng không luyện theo được, bí mật trong đó không thể nói ra được.
“Không nói cho bà biết, bà có thể nghĩ là do tôi là một thiên tài, 12 tuổi bắt đầu luyện võ, nên có được kết quả như hôm nay”.
“12 tuổi?”, Hoa Vũ Dung lại ngạc nhiên lần nữa, việc luyện võ đều là tự do bắt đầu mài giũa từ gốc.
12 tuổi, khi đó xương cốt đã định hình cả rồi, luyện võ là quá muộn.
Càng không nói đến, Diệp Phàm ở tuổi này mà có thể đạt được trình độ như vậy, tất nhiên anh không nói với bà ta chuyện sư phụ anh đã dùng rất nhiều dược liệu để giúp anh ngâm mình trong bồn tắm đan dược tạo nên nền tảng.
Sau rất nhiều thử thách sinh tử, anh mới có được sức mạnh như hiện tại!
“Tốt lắm, vậy cậu nói cho tôi biết, có thật lòng với Thanh Thanh hay không?”, Hoa Vũ Dung không tranh chấp với anh về vấn đề thực lực nữa mà chuyển sang chuyện khác.
“Có ý gì, bà cứ nói thẳng đi”, Diệp Phàm nhăn mày, anh cứ có cảm giác lời nói của bà ta còn hàm chứa ý gì đó.
“Cậu nghĩ cho kĩ, tôi nói rồi, cậu phải gánh vác được, nếu mà không gánh vác được thì bỏ ngay cái suy nghĩ gặp mặt Thanh Thanh đi”.
“Bà cứ nói trước đi, nếu như có ai dám làm tổn thương Thanh Thanh, tôi nhất định không tha thứ”, Diệp Phàm trầm giọng nói.
“Tông phái của tôi là Tứ Phương Tông, chắc là Thanh Thanh cũng có nói với cậu rồi, đó là một tông phái trong Cửu Môn Bát Tông, thực lực được xếp hàng ở mức trung, nhưng không gian để phát triển lại rất nhỏ”.
“Hơn nữa, ở thế hệ này của tôi, Chưởng Môn là một người có tham vọng, muốn khiến cho Tứ Phương Tông của tôi trở thành một trong ba tông phái mạnh nhất, nhưng dựa vào thực lực của tông phái tôi thì không phải chuyện dễ dàng gì”.
“Vì vậy có người kiến nghị cách liên hôn, gả cho người của Hồn Thiên Môn trong Cửu Môn, đệ tử thiên tài Tiêu Mặc Sanh của họ nhìn trúng Thanh Thanh, muốn đề nghị kết thông gia với chưởng môn”.
“Hồn Thiên Môn đó chính là tông phái đứng thứ 3 trong Cửu Môn, thực lực mạnh hơn Tứ Phương Tông của tôi không ít, hơn nữa nghe nói thực lực thật sự của họ không kém hơn tông phái xếp thứ 2 là bao, cậu có hiểu ý của tôi không?”
Hoa Vũ Dung một mặt thì dạy dỗ Diệp Phàm, một mặt nói đạo lý mà không nhìn ra chút sơ hở nào.
Suy nghĩ của Diệp Phàm thay đổi không ngừng, Hoa Vũ Dung đánh anh đi xa như thế rõ là muốn tránh ai đó, không thể nào là Thanh Thanh, thì chỉ có thể là Phương Dao.
“Bà muốn tránh Phương Dao?”, Diệp Phàm hỏi.
Hoa Vũ Dung không ngờ Diệp Phàm sẽ hỏi như thế, sắc mặt lộ ra một chút tức giận, đồ đệ của mình thế mà lại câu kết với người ngoài, điều này khiến bà ta vô cùng tức giận.
Nhưng vì một vài lý do, bà ta làm sư phụ, không thể nào xử lý Phương Dao được, vì sẽ bị người khác dị nghị.
“Bà muốn tôi ngăn cản chuyện này, không gả Thanh Thanh qua đó sao?”, Diệp Phàm trầm giọng nói.
“Không sai, tôi để cậu ngăn cản, vì một lần tình cờ tôi nghe đồn Tiêu Mặc Sanh đang luyện công pháp tà giáo, nếu mà Thanh Thanh bị gả cho hắn ta thì xong rồi”, Hoa Vũ Dung trầm giọng nói.
“Thế sao một sư phụ như bà lại không ngăn cản? Còn cả Tứ Phương Tông của các người, lẽ nào muốn hại đồ đệ của mình sao?”, Diệp Phàm tức giận chất vấn.
Hoa Vũ Dung cười khổ: “Những điều cậu nói sao tôi lại không biết được chứ?”