Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi X - Diệp Phàm (Cuộc Chiến Gia Tộc)

“Đương nhiên có thông báo, theo như tôi biết, trước khi Công Nghệ Tuyết Phàm khai trương đã sử dụng tối đa mối quan hệ của mình”. 

             “Mục đích là để tạo thanh thế cho lễ khai trương của Công Nghệ Tuyết Phàm, tốt nhất là vừa ra đã nổi ngay, nhưng tôi nhớ rằng hai phần ba các công ty được mời không có đến, chỉ còn lại chưa đến mười công ty, điều này không nói lên gì được”. 

             Phòng Đông Thịnh nói, tuy ông ta không tham dự lễ khai trương hôm đó nhưng cũng biết rất nhiều công ty đã bỏ ý định tham dự. 

             “Ha ha, ông nói không sai, nhưng còn lại vài nhà kia, có nhà nào là không phải là nhân vật lớn?”, Hà Triển Long cười nói. 

             “Nhà Thượng Quan thì không cần nói, đứng đầu trong giới kinh doanh của thành phố Cảng; nhà họ Khổng; Diêm Thiết Sơn - chủ công ty khai thác mỏ Tây Sơn; Lý Thế Hằng của Hiệp hội Thương mại Lục Hợp; nhà họ Lục – doanh nhân chuyên làm từ thiện, nhà họ Hoắc kín tiếng nhưng có uy… những nhà đó có nhà nào không là nhân vật lớn không?” 

             “Không phải ai cũng mời được đâu!” 

             Phòng Đông Thịnh chau mày, sau đó lại phẩy tay nói: “Không phải, ông nói sai rồi”. 

             “Nếu cái thằng ở rể kia mà có năng lực lớn như vậy thì căn bản không cần phải mời những công ty lớn nhỏ khác đến làm gì, chỉ cần những nhà kia lên sân khấu là đủ rồi, thêm một cái băng rôn chúc mừng là xong chuyện”. 

             “Hơn nữa, tôi cho rằng chỉ là họ đang kinh thường Đường Kỳ Tài, thêm là sản phẩm của Công Nghệ Tuyết Phàm không uy hiếp gì đến họ, nên đến chúc mừng cũng không ảnh hưởng gì, quan trọng nhất là bày tỏ rõ thái độ với võ đường!” 

             Phòng Đông Thịnh nói như thế làm mấy vị giám đốc khác thấy có lý, còn Hà Triển Long cười cười không nói gì thêm. 

             Chỉ vì để chứng minh không sợ sệt võ đường mà đứng trên sân khấu tham dự lễ khai trương của Công Nghệ Tuyết Phàm, nghe có trẻ con quá không? 

             Hà Triển Long không cho là vậy! 

             Trên du thuyền, sau khi những người có giấy mời đến hết, thuyền bắt đầu réo còi rời bến, đi thẳng ra biển. 

             Cùng lúc đó trên một chiếc du thuyền đang thả neo giữa biển, Lâm Thanh Đế ngồi trong phòng, trước mặt hắn có mấy tấm màn hình ti vi, trên đó đều là hình ảnh của camera giám sát. 

             “Tìm ra người của Diệp Phàm cho tôi”, Lâm Thanh Đế ra lệnh. 

             Lúc này trong phòng giám sát của du thuyền, người phụ trách giám sát gõ nhanh ngón tay lên bàn phím để chuyển màn hình. 

             Cộng cả những camera giám sát sẵn có ở trên du thuyền, lại được lắp thêm ít nhất là một trăm cái camera nữa, nên du thuyền này không hề có điểm mù. 

             Màn hình ngừng lại, hiển thị hình ảnh hai người Hàn Tuyết và Diệp Phàm, phóng to thì thấy Diệp Phàm đang mặc một bộ âu phục, dáng người thẳng tắp như cây tùng. 

             Hàn Tuyết thì mặc một chiếc váy dạ hội, gương mặt xinh đẹp hoàn hảo cùng thân hình nóng bỏng đã thu hút rất nhiều ánh mắt của người khác. 

             “Tốt, cùng đến rồi, vậy thì cho chúng mày chết cả đôi!”, Lâm Thanh Đế oán hận nói. 

             Sau khi du thuyền đi ra biển không lâu, có một chiếc ca-no cũng rời cảng, cùng đi theo hướng của du thuyền. 

             Diệp Phàm nhìn đồng hồ, sắp đến giờ diễn ra Hội nghị giao lưu giữa các doanh nghiệp, lúc này anh như nhận thấy gì đó, quay đầu nhìn thẳng vào mắt người nọ. 

             Là Đường Kỳ Tài, Diệp Phàm thầm cười mỉa, quả nhiên gã có đến. 

             Đường Kỳ Tài đang cầm một ly rượu, lắc lắc ly với Diệp Phàm, khóe miệng nở nụ cười khó hiểu. 

             Diệp Phàm dùng khẩu hình miệng nói: “Hy vọng mày đừng có động vào tao, nếu không tao dìm mày xuống biển!” 

             Sắc mặt Đường Kỳ Tài lập tức tối sầm xuống, hắn nhìn hiểu khẩu hình miệng, nhưng cũng không hề lo sợ, giơ ngón tay cái cắt ngang cổ. 

             Hội nghị giao lưu giữa các doanh nghiệp bắt đầu, bài phát biểu khai mạc cuộc hội nghị được làm như thường lệ, tiếp theo là cán bộ cấp cao của Hiệp hội thương mại thành phố Cảng lên phát biểu, nói về tầm nhìn và nhiệm vụ của Hiệp hội Thương mại. 

             Sau đó chọn ra mấy doanh nghiệp có tên tuổi lên sân khấu phát biểu, từng hội trưởng của các hội đồng lên phát biểu. 

             Chớp mắt đã hai tiếng trôi qua, tiếng nhạc vang lên, chỉ còn lại giao tiếp đơn thuần. 

             “Oáp, anh buồn ngủ quá đi mất!”, Diệp Phàm vươn vai, không hào hứng nói. 

             “Cố lên, sắp vào chuyện chính rồi, em nghĩ cái Hội đồng Y tế và Dược phẩm sắp đến tìm chúng ta đấy”, Hàn Tuyết cười nói. 

             “Không, anh đoán là đã đến rồi”, Diệp Phàm lên tiếng. 

             Chỉ thấy một người phục vụ đi về phía họ, lễ phép nói: “Cô Hàn, anh Diệp, mấy vị khách quý của Hội Đồng Y tế và Dược phẩm mời hai người qua cùng bàn chuyện ạ!” 

             Hai người nhìn nhau cười, Diệp Phàm bình thản nói: “Mời dẫn đường!” 

             Đi cùng với phục vụ đến một phòng họp xa hoa, bên trong có bảy người đàn ông đang ngồi chờ sẵn. 

             Diệp Phàm liếc một lượt, thầm cười lạnh, cả phòng họp có tám cái ghế, bảy người ngồi rồi mà lại mời hai người họ đến. 

             Đám người này biết rõ họ là vợ chồng mà lại dùng thủ đoạn này, xem ra là muốn ra uy với họ đây mà. 

             Hàn Tuyết hiển nhiên cũng đã nhìn ra điểm này, cô là giám đốc của Công Nghệ Tuyết Phàm, nhưng Diệp Phàm là chồng của cô, mà lại chỉ cho một chỗ ngồi. 

             Hàn Tuyết ngồi là tát vào mặt Diệp Phàm, mà Diệp Phàm không phải giám đốc, anh không có tư cách ngồi. 

             Nếu hai người không ngồi cùng đứng, vậy cuộc họp bàn này giống như báo cáo công việc với cấp trên vậy. 

             “Tôi là chủ tịch của Y Dược Đông Thịnh – Phòng Đông Thịnh, sớm đã nghe danh của tổng giám đốc Hàn, nay gặp đúng là khiến tôi kinh ngạc vô cùng, mời ngồi!”, Phòng Đông Thịnh cười lớn nói. 

             “Chỉ có một cái ghế sao?”, Hàn Tuyết chưa ngồi mà hỏi ngược lại. 

             Phòng Đông Thịnh cười ha hả, giải thích: “Ngồi ở đây đều là các vị chủ tịch, giám đốc của các doanh nghiệp lớn, chỉ thiếu tổng giám đốc Hàn cô thôi, đương nhiên cũng chỉ giữ lại một ghế, nhân viên tạp vụ đương nhiên không có tư cách ngồi cùng rồi!” 

             Mời Diệp Phàm nhưng lại gọi thẳng anh là nhân viên tạp vụ, đòn phủ đầu này ra nhanh đấy. 

             Sắc mặt Hàn Tuyết âm trầm hẳn xuống, vừa định lên tiếng thì Diệp Phàm nắm tay cô, rồi kéo ghế ra. 

             “Tổng giám đốc Hàn, mời ngồi!”, Diệp Phàm cười nói. 

             “Anh này là?”, Phòng Đông Thịnh biết thừa còn hỏi. 

             “Diệp Phàm, chồng của tổng giám đốc Hàn, kiêm thư ký luôn!” 

             “Ha ha, tổng giám đốc Hàn biết chơi quá”, Phòng Đông Thịnh nhìn Hàn Tuyết, trong ánh mắt mang theo vẻ chế giễu nói. 

             Hàn Tuyết cười duyên dáng, mở lời: “Chủ tịch Phòng, Hội đồng Y tế và Dược phẩm có sức ảnh hưởng lớn ở thành phố Cảng, mời chúng tôi đến chắc không phải để nghe chuyện vớ vẩn, có chuyện gì mời nói, rườm rà rối rắm như vải bó chân của các bà già vậy, có kinh tởm không?” 

             Lời vừa nói ra khiến vẻ châm chọc trên mặt Phòng Đông Thịnh cứng đờ lại, sắc mặt ông ta sầm xuống. 

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!