Lần này để chắc chắn giết chết được Diệp Phàm, Đường Kỳ Tài đã trả giá rất nhiều.
Trong quyền hạn của mình, gã ta có thể điều động được bao nhiều người tài thì đều gọi đến toàn bộ.
Gã ta biết nếu đã ra tay thì phải giết chết Diệp Phàm ngay trong một lần, nếu không sau khi Diệp Phàm còn sống quay về thì chắc chắn sẽ trả thù bọn họ một cách tàn nhẫn.
Vả lại kẻ giết người rồi cũng sẽ bị giết!
Võ đường chắc chắn sẽ có thương vong, trả giá lớn như vậy mà còn không giết được Diệp Phàm, khi quay về gã ta chắc chắn cũng sẽ bị truy cứu trách nhiệm.
Đường Kỳ Tài không muốn phải chịu trừng phạt của võ đường!
Diệp Phàm và Âu Dương Ngọc Quân nhìn nhau một lát, họ đều nhìn rõ sự điên cuồng trong mắt đối phương.
Phía sau bốn người Đường Kỳ Tài, là ba hàng người của võ đường, mỗi hàng chín người, tổng cộng hai mươi bảy người.
Có người cầm giáo, có người cầm đao… Thêm bốn người họ, tổng cộng ba mươi mốt người, đây là cục diện đuổi cùng giết tận.
“Diệp Phàm, lần này mày mà không chết, Đường Kỳ Tài này sẽ cắt cổ tự vẫn!”
Đường Kỳ Tài gầm thét rung trời, ý chí chiến đấu mãnh liệt lan đến cả đám đệ tử võ đường phía sau, cả đám người đều tản ra sát ý lạnh thấu xương!
Đối mặt với tinh thần chiến đấu như vậy, Diệp Phàm lại cười lạnh, châm chọc nói: “Nói rất hay, không giết chết tao, mày cũng vẫn phải tự sát thôi, nếu không, với bao nhiêu đệ tử chết như thế, e là võ đường của cũng sẽ xử mày chết thôi!”
“Ha ha ha… Diệp Phàm, nộp mạng đi!”, Đường Kỳ Tài rống lên, trận này chỉ được thắng, không được phép thua!
Thắng thì sống, thua thì chết!
“Hàn Tuyết, lùi lại ba mươi mét, tránh cho máu bắn lên người em, đợi người đàn ông của em mở ra cho em một vùng trời quang đãng!”
“Giết!”
Diệp Phàm ra tay.
Kiếm Katana trong tay tuy là của Tịch Quốc nhưng nó đã dính máu Hoa Hạ, Diệp Phàm biến thành Tu La.
Danh tiếng Huyết Tu La, sau ba năm lại tái hiện.
Giết người đầy đẫm máu, Diệp Phàm xông vào đám người, mỗi một kiếm vung lên đều nhuộm máu tươi.
Âu Dương Ngọc Quân hai mắt đỏ rực, thanh kiếm trong tay cậu ta như đang gào thét vì tinh thần chiến đấu của cậu.
Nếu nhìn kỹ, có thể nhìn ra trong mắt Âu Dương Ngọc Quân có một vòng sáng dị thường, cậu ta có đến hai đồng tử!
Hóa ra Âu Dương Ngọc Quân có hai đồng tử, nếu Long Linh ở đây sẽ kinh ngạc mãi không thôi, dù sao cô ta cũng là cháu gái Hắc Long nên có những bí mật cô ta biết, Diệp Phàm cũng không so được!
“Phù phù phù!”
Trận chiến vừa mới đắt đầu đã vào trạng thái căng thẳng, mạng người như cỏ rạ, máu bắn đầy trời.
Những người này đều là những người tinh anh, không ai lùi bước cả, Đường Kỳ Tài xông lên trước, đi đầu tiên phong.
Đỗ Trạch lại là người có thực lực nhất trong nhóm chủ lực, dù sao hắn cũng là Ám Kình Đại Thành, ở trong giới mà nói cũng là cùng cấp với Diệp Phàm!
Hàn Tuyết đứng phía ngoài cách đó ba mươi mét, tay nắm chặt khẩu súng lục, nước mắt rơi đầy mặt.
Bên này một trời chém giết, một bên khác Lâm Thanh Đế la hét điên cuồng, đột nhiên một người đàn ông xuất hiện, trong tay cầm kiếm Katana, trông như sứ giả địa ngục đến thu thập linh hồn trong tay mình vậy!
Là người Tịch Quốc! Lâm Thanh Đế vừa nhìn thấy kiếm Katana là đã nhận ra đây là một kẻ mạnh của Tịch Quốc. Hắn ta không hiểu, hắn ta mới là người nhờ người Tịch Quốc đến giết Diệp Phàm mà.
Những người đó đều ẩn nấp ở thành phố Cảng, võ sĩ từ gia tộc Kato của Bắc Hải Đạo Tịch Quốc, bọn họ hợp tác với nhau, sao bây giờ lại đột nhiên trở mặt.
“Là bạn bè với gia tộc Kato, tại sao ông lại phản bội, mục tiêu của chúng ta là Diệp Phàm, tại sao lại giết tôi!”, Lâm Thanh Đế liên tục la hét.
Người này chính là Kawashita Boten, mấy lời của Lâm Thanh Đế ông ta không có phản ứng gì.
Thanh kiếm một đường chém giết, Diệp Phàm yêu cầu ông ta giết người của Lâm Thanh Đế, chứ chưa yêu cầu ông ta giết Lâm Thanh Đế.
Vì vậy Kawahita Boten vốn không đến để giết Lâm Thanh Đế, mà chạy tới lui ẩn nấp giết thuộc hạ của Lâm Thanh Đế.
Lâm Thanh Đế đã nhanh chóng phát hiện ra điều này, mục tiêu của đối phương có vẻ như không phải mình.
Mà là thuộc hạ của hắn ta! Việc này khiến Lâm Thanh Đế trong lòng vô cùng tức giận!
Bị một người không rõ danh tính đuổi giết, đối phương lại ngậm miệng không nói gì, mà đến lúc này hắn ta vẫn chưa thể vào phòng giám sát.
Hắn ta nghe thấy người trong phòng giám sát nói Diệp Phàm đang bị đánh giết, Lâm Thanh Đế nghe xong bản thân vội vàng chạy tới.
“Giết nó cho tao, nổ súng, nổ súng bắn chết nó cho tao…”, Lâm Thanh Đế hét ầm lên, dù sao ở nơi biển rộng mênh mông, đừng nói là bắn súng, có dùng đến tên lửa cũng không phải lo lắng gì!
Xoạt xoạt!
Diệp Phàm vung kiếm càn quét, cả người toàn là máu, một đầu người bay lên, máu tươi bắn ra như suối.
Máu tươi văng trúng trên người một tên đệ tử võ đường, gã ta hét lớn giận dữ, người bị chặt đứt đầu là người anh em tốt của mình.
Lập tức nước mắt trào ra khỏi khóe mắt, gã ta căm hận, hận sức lực của bản thân quá kém, không thể vung đao giết được Diệp Phàm.
Nhưng trận chiến này chính là trận chiến sống chết!
“Anh em, tôi báo thù cho cậu!”, gã ta hét một tràng dài, thanh đao trong tay chém về phía Diệp Phàm.
“Phụt.”
Bóng người đang vung đao đột nhiên dừng lại tại chỗ, từ đầu đến cổ đã bị một thanh kiếm chém làm hai!
Thanh kiếm của Âu Dương Ngọc Quân vung giữa không trung đã giết chết người đó.
“Phụt phụt!”
Cậu ta chưa thu lại kiếm đã lướt nhanh qua bên cạnh, nhưng đã chậm một bước, vai trái bị chém hai vết thương đầy máu, sâu đến tận xương.
Mọi người đều chém giết đỏ cả mắt, nhất là Đường Kỳ Tài, ôm quyết tâm sống chết, gã ta gần như bạo phát hết mức, thực lực nâng cao đến mức có thể so với trình độ của Diệp Phàm.
Diệp Phàm một mình đấu với nhiều người, nguy hiểm nhất chính là Đỗ Trạch, dùng khả năng Ám Kình Đại Thành tấn công chủ lực vào Diệp Phàm, những người khác hỗ trợ tấn công.
Trên người Diệp Phàm đã xuất hiện nhiều vết thương, cả ống tay áo đều nhuộm máu tươi, của anh lẫn của kẻ thù.
Nhưng cũng may, lúc nãy anh đã dùng linh nhũ thạch dược thường được nhắc đến trong truyền thuyết.
Linh nhũ thạch dược ở Hoa Hạ cổ đại chỉ được dùng khi Hoàng đế bị thương mà thôi.
“Phụt phụt!”
Diệp Phàm lại giết thêm hai người, hai mươi bảy đệ tử võ đường, lúc này chỉ còn lại không đến mười người.
Khắp mặt đất toàn là máu tươi và chi người, mùi máu nồng nặc khiến người ta buồn nôn.
Trên du thuyền, Long Linh trầm mặc nhìn cảnh tượng này.
Đến cả Đỗ Hiểu Hiểu bên cũng túm chặt áo cô ta, dụng ý rõ ràng, không cần phải nói với Hắc Long việc Diệp Phàm hợp tác cùng Kawashita Boten.
Long Linh lớn như vậy, vẫn chưa từng nghe qua, người đàn ông vì người phụ nữ của mình có thể làm ra chuyện đến như vậy.
Không sợ biến thành Tu La, nhuộm máu cả trời, nếu cô ta nói cho Hắc Long biết, thì sau này một khi Hàn Tuyết bị Kawashita Boten hại chết.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!