Trên chiếc tàu du lịch, Lâm Thanh Đế phát điên lên, lập tức ra lệnh cho đàn em nổ súng nhưng tốc độ của Kawashita Boten quá nhanh, dù có bắn như thế nào cũng không trúng ông ta.
Ngược lại, vì mệnh lệnh của hắn ta khiến cho đám đàn em không dám xông lên trước, điều này khiến cho Kawashita Boten giảm bớt được không ít áp lực.
“Nói cho tôi biết, có phải là Diệp Phàm phái ông đến không, hắn ta cho ông bao nhiêu, tôi cho ông gấp đôi”.
Lâm Thanh Đế hét lớn, mắt cũng đỏ ngầu hết cả rồi, nếu người của hắn ta bị giết chết hết mà Diệp Phàm chưa chết thì khi anh đến đây tấn công hắn ta thì phải làm sao?
Trừ phi bây giờ hắn ta quay lại đường cũ rồi lên trực thăng của mình, lập tức rời đi.
Nhưng mà hắn ta không cam tâm, phải trả giá lớn như thế nhưng Diệp Phàm vẫn chưa chết, thì hắn ta chỉ sợ mình sẽ phát điên, tinh thần rối loạn mất thôi.
“Không cần cậu gấp đôi, chỉ cần cậu có thể vào được trong Ám Long Hoa Hạ, rồi làm giúp tôi một việc là được, cậu... có vào được không?”, Kawashita Boten mở miệng nói, đây cũng là câu nói đầu tiên của ông ta.
Lâm Thanh Đế dù gì cũng là cậu cả nhà họ Lâm ở thủ đô, nếu hắn ta có cách vào được Ám Long Hoa Hạ vậy thì không cần ông ta phải tuân thủ hiệp ước với Diệp Phàm nữa.
Ông ta sẽ lập tức quay lại giết chết Diệp Phàm vì dù gì nếu không tại anh thì âm mưu của họ ở thủ đô đã thành công rồi.
Nếu như âm mưu ở thủ đô thành công thì chính là một bước tiến bộ lớn với Đền Thờ bọn họ, ông ta cũng “nước lên mà thuyền lên” để trở thành tộc tưởng của dòng họ Kawashita trong tương lai.
Hệ thống phân cấp của gia tộc ở Toei Kato khốc liệt hơn ở Hoa Hạ rất nhiều.
Lâm Thanh Đế nghe thấy thế thì ngạc nhiên, rồi phẫn nộ: “Ông đang trêu tôi sao? Ám Long Hoa Hạ là nơi nào chứ, đó là bộ máy quốc gia lớn mạnh nhất của Hoa Hạ, có thể hại chết nhà họ Lâm tôi dễ như trở bàn tay, ông muốn tôi vào đó khác nào bảo tôi tự đi nộp mạng?”
“Haha, vậy thì không cần nói nữa”.
Kawashita Boten cười lạnh, ra tay càng nhanh, càng ác hơn.
Ông ta chỉ di chuyển để giết chết đàn em của Lâm Thanh Đế rồi cản đường mà không trực tiếp giết chết hắn ta.
Các cao thủ bên người hắn ta thì không dám có bất kì động tác nào vì bảo vệ Lâm Thanh Đế mới là mục tiêu đầu tiên của họ.
Điều này khiến Lâm Thanh Đến tức giận vô cùng, nhưng cũng không có cách nào, mạng hắn ta quý hơn đám võ giả nhà họ Lâm nuôi dưỡng này nhiều.
Phía bên kia, Diệp Phàm đang cười điên cuồng, quần áo anh thấm đẫm máu, giống như bước ra từ địa ngục vậy, máu dày đặc tý tách chảy xuống từng giọt.
Đứng đối diện với anh bây giờ chỉ còn lại 4 người Đường Kỳ Tài, 17 người gã ta dẫn đến đều bị giết chết rồi.
Thêm cả 13 người đã bị chặt đầu chết lần trước là gã ta đã bị tổn hại mất 40 người.
Một số lượng lớn như thế, dù cho có là bá chủ Võ Đường ngầm thì cũng bị đau đớn như cắt mất một miếng thịt vậy.
Cánh tay cầm đao của gã ta run lẩy bẩy, 40 người, 40 người của Võ Đường bị giết chết.
Gã ta cười, cười như mếu.
Dù đêm nay Diệp Phàm có bị giết chết thì gã ta vẫn có lỗi với những người anh em đã cùng mình vào sinh ra tử.
Nhưng mà, sắc mặt Đỗ Trạch vô cùng nghiêm trọng, Chung Dật Phi và Lâm Vân thì vô cùng ngạc nhiên.
Ba người bọn hắn đều có ý muốn rút lui, Chung Dật Phi và Lâm Vân thì chỉ hận không thể bỏ chạy ngay.
Vì là đệ tử của Lăng Tiêu Sơn nên luôn coi mình là bề trên, coi thường người khác.
Nhưng mà hiện trường đẫm máu như thế này là lần đầu tiên ba người nhìn thấy, Chung Dật Phi lúc này vô cùng hối hận.
Ban đầu bởi vì Hoắc Thanh Thanh nên gã ta mới đắc tội với Diệp Phàm, rồi dẫn đến việc sư đệ Lê Tuấn bị đánh gãy xương ức.
Sau này, vì thèm muốn Linh Bích của Diệp Phàm, nên gã ta mới từng bước từng bước đi đến ngày hôm nay, phải đối mặt với sinh tử!
Trong bầu không khí đầy sát khí, người phụ nữ tên Lâm Vân không nhịn được nữa mà hét lớn: "Diệp Phàm, ba người chúng tôi rút lui. Đây là ân oán của anh và Võ Đường. Chúng tôi là đệ tử của Lăng Tiêu Sơn, không nhúng tay vào nữa”.
“Lâm Vân!”, ả vừa nói xong thì Đường Kỳ Tài hét lớn.
Gã ta chuẩn bị chiến đấu một lần nữa dù có phải chết nhưng không ngờ Lâm Vân lại nói như vậy.
“Không sai, chúng tôi không nhúng tay vào nữa, chúng tôi không phải là người của Võ Đường, bây giờ chúng tôi lập tức rút lui”, Chung Dật Phi lập tức hét theo.
“Chung Dật Phi, sao mà cậu lại thốt ra được lời này, ông của cậu chính là trưởng lão của Võ Đường”,
“Bao nhiêu đồ đệ của Võ Đường bị chết thảm như thế, lẽ nào cậu không muốn báo thù rửa hận cho họ sao?”, Đường Kỳ Tài đỏ mắt hét lên.
“Hừ, ông tôi chỉ được cái danh là trưởng lão, thêm nữa, tôi là đệ tử của Lăng Tiêu Sơn, không có quan hệ gì với Võ Đường của mấy người”, Chung Dật Phi quát lên nhưng giọng điệu không có chút khí thế nào.
“Haha, hay cho câu không có chút quan hệ nào...”, Đường Kỳ Tài tức đến bật cười, rồi lại nhìn sang Đỗ Trạch hỏi: “Sư huynh Đỗ, anh là đại sư huynh, lẽ nào cũng có ý như thế sao?”
Diệp Phàm và Âu Dương Ngọc Quân nhìn nhau một cái rồi không có động tác gì mà chỉ im lặng quan sát họ rồi âm thầm khôi phục lại sức lực.
Chung Dật Phi nghiến răng nghiến lợi nói: “Sư đệ Kỳ Tài, Lăng Tiêu Sơn chỉ là Lăng Tiêu Sơn”.
“Hahaha, tốt lắm, tôi hiểu rồi...”, Đường Kỳ Tài lại càng phẫn nộ hơn, mỗi năm Võ Đường đều cung cấp cho Lăng Tiêu Sơn một lượng lớn vật tư như vậy để họ có thể rèn luyện ra được những “hạt giống tốt”.
Có thể nói, Võ Đường có thể được coi là một cứ điểm của Lăng Tiêu Sơn ở trần thế, nhưng vì tính tự quyết lớn nên coi như là hai bên đồng quản lý.
Hơn nữa lý do họ đắc tội với Diệp Phàm đều là do Lăng Tiêu Sơn, nếu không phải Chung Dật Phi ăn nói bừa bãi thì Tiết Oánh sao lại đi bắt cóc Hàn Tuyết được chứ.
Không bắt cóc Hàn Tuyết thì Diệp Phàm sẽ không đến đây, rồi sẽ không khiến cho Võ Đường kết thù với Diệp Phàm.
Đến bây giờ, Chung Dật Phi lại không nhận tội, Đường Kỳ Tài vô cùng tức giận, trình độ chối tội của Lăng Tiêu Sơn này cũng thật là giỏi.
“Diệp Phàm, chúng ta đấu một trận sinh tử”, Đường Kỳ Tài hét lớn, rồi vung đao, xông lên.
Sau vài chiêu, “bang” một tiếng, đao gãy người chết.
Đầu của Đường Kỳ Tài, lăn xuống đất.
Ba người Đỗ Trạch nhìn cái đầu đang lăn xuống của Đường Kỳ Tài thì bắt đầu lùi về phía sau.
Nhưng ngay lúc này, giọng của Diệp Phàm vọng lại: “Cứ thế mà đi thì thể diện của Diệp Phàm này còn đâu nữa”.
Ba người lùi về phía sau vài bước rồi ngây ra, Đỗ Trạch quay đầu lại nhìn Diệp Phàm sắc mặt lộ ra sự điên cuồng: “Diệp Phàm, nếu như anh kiên quyết bắt tôi ở lại thì cho dù phải liều mạng tôi cũng phải kéo theo anh đi”.
Diệp Phàm không tỏ thái độ gì mà chỉ cười lạnh: “Muốn giết tôi và Hàn Tuyết mà lại thả đi như thế thì sau này tôi còn lăn lộn kiểu gì?”
“Tội chết có thể miễn nhưng tội sống khó tha, không để lại chút dấu vết nào thì sau này, ai cũng dám cưỡi lên đầu tôi, thì tôi phải làm sao đây?”
Vừa dứt lời thì Diệp Phàm liền hành động, ngay lúc anh cử động thì Âu Dương Ngọc Quân cũng hành động theo.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!