Ba người Đỗ Trạch ai nấy tự cầm lấy cánh tay của mình rồi rời đi với tốc độ ánh sáng.
Không phải Diệp Phàm không muốn giết mà hiện nay trạng thái của anh không tốt, nếu như Đỗ Trạch thực sự liều mạng phản kích lại thì anh sẽ bị thương thêm, mất nhiều hơn được.
Hơn nữa, Lăng Tiêu Sơn là môn phái võ lâm ẩn cư của thành phố Cảng, nếu phái cao thủ đến giết anh thì sẽ là một hiểm họa vô cùng lớn.
Coi như đây là một cảnh cáo, nếu anh không phá vỡ quy tắc thì Lăng Tiêu Sơn cũng không phái võ giả Ám Kình Đại Thành trở lên đến, nhiều nhất cũng chỉ là một nửa Tiểu Tông Sư mà thôi.
Hàn Tuyết chạy đến, thấy Diệp Phàm bị thương khắp người thì vô cùng đau lòng.
Dù khắp người Diệp Phàm dính đầy máu khiến người ta phải sợ hãi nhưng cô không do dự chút nào mà ôm chặt lấy eo Diệp Phàm, kiểm tra một lượt vết thương của anh.
Âu Dương Ngọc Quân bên cạnh cũng có vài vết thương nhưng vẫn trêu chọc: “Chị dâu, thế này không được đâu, hai người thế này khiến em càng đau lòng hơn...”
Hàn Tuyết có chút xấu hổ nhưng Diệp Phàm lại cười lớn, đắc ý nhìn cậu ta nói: “Nếu không, để anh đây giới thiệu cho cậu một người, chắc chắc không tệ đâu”.
“Thôi bỏ đi, anh chả có tý mắt nhìn nào, nói không chừng lại giới thiệu người xấu người xấu nết, em muốn chị dâu giới thiệu cho cơ”, Âu Dương Ngọc Quân chẹp miệng nói.
Diệp Phàm liếc một cái rồi chế giễu cười: “Xấu người xấu nết là cậu nói đấy, sau này nhớ tự chịu hậu quả, tôi giới thiệu Long Linh cho cậu thì sao?”
“Gì gì gì... anh nói là Long Linh ư?”, Âu Dương Ngọc Quân lắp bắp, không ngờ người mà Diệp Phàm nói lại là Long Linh.
“Không được, không được, cái này không được”, Âu Dương Ngọc Quân lắc đầu quầy quậy.
“Tại sao, lẽ nào Long Linh không xinh ư?”, vừa rảo bước, Diệp Phàm vừa hỏi.
Mặt khác, trên chiếc cano gần với tàu du lịch, Long Linh đang chuẩn bị leo lên thang dây để gặp bọn họ, thì nắm chặt tay, nghiến răng nghiến lợi, cô ta nghe rõ mồn một cuộc nói chuyện giữa Diệp Phàm và Âu Dương Ngọc Quân.
Hai người này sau khi đánh liên tục vài trận thì hình như đều quên mất mình còn đang đeo tai nghe liên lạc thì phải.
“Đại ca, em nói cho anh biết, đó chính là một nữ bạo chúa đấy, tán em em còn không cần, em chỉ sợ đến một ngày không cẩn thận bị gãy tay gãy chân, cho nên chị dâu vẫn nên giới thiệu cho em một cô gái dịu dàng một chút thì tốt hơn”, Âu Dương Ngọc Quân kích động nói.
“Câu này sai rồi, cậu cũng rất mạnh mà, cô ta có là một nữ bạo chúa, tôi nghĩ cậu có thể dạy bảo một chút, nói không chừng người ta lại thích loại người mạnh mẽ như cậu thì sao? Không chừng bạo chúa lại biến thành mèo, đến lúc đó...”
“Diệp Phàm, Âu Dương Ngọc Quân, hai người muốn chết sao?”, một tiếng hét giận dữ truyền vào tai nghe, Diệp Phàm đang nói chuyện đột nhiên im bặt.
Hai người nhìn nhau, chỉ thấy trên mặt đối phương hiện rõ ba chữ: Toang thật rồi.
Long Linh vừa leo xuống được nửa thang dây thì trong cơn tức giận đã suýt rơi xuống, cô ta mắng mỏ và đe dọa hai người không ngừng.
Hai tên khốn này đúng là cái gì cũng dám nói, thế mà lại dám sắp xếp cô ta như vậy, Long Linh lúc này chỉ hận không thể lập tức phóng thuyền rời đi.
Hàn Tuyết thấy hai người đều biến sắc thì vội nói: “Diệp Phàm, sao thế?”
“Haha, không sao, chúng ta mau đi thôi, anh đưa em lên thuyền trước,...”, Diệp Phàm nói liên thanh, lúc này bọn họ đã đi đến điểm cuối, thang dây mà Âu Dương Ngọc Quân treo lên chỉ còn cách 10 mét nữa thôi.
Nhưng, trời không chiều lòng người, đúng lúc này có một đám người chạy đến đây.
Trong đám người đó có một người đàn ông ngồi trên xe lăn, sắc mặt vô cùng tức giận, nhìn Diệp Phàm đang đến gần.
Người ngồi trên xe lăn chính là Lâm Thanh Đế, sau khi hắn ta bỏ ra một khoản tiền lớn thì Kawashita Boten mới bị thương và bị người của hắn ta giữ chân lại.
“Diệp Phàm, chúng ta lại gặp mặt rồi, còn nhớ tao không?”, từ nơi xa truyền đến tiếng nói tức giận của Lâm Thanh Đế.
“Tên quái ghở, không thể không nói, mạng mày lớn thật đấy”, Diệp Phàm chế giễu.
Khuôn mặt của Lâm Thanh Đế ngay lập tức biến dạng, khiến khuôn mặt đầy sẹo do bỏng của hắn ta giờ trông càng gớm ghiếc hơn.
“Diệp Phàm, Âu Dương Ngọc Quân, đây đều là do bọn mày mà ra, nếu bọn mày không chết thì tao không cam lòng”.
“Hừ, một tên súc sinh mà sống đến tận bây giờ, ông trời đúng là không công bằng”, Diệp Phàm tiếp tục chế nhạo, nhưng trong lòng anh cũng có chút lo lắng, bởi vì nhiều người trong đám của Lâm Thanh Đế đang cầm súng.
Sao mà Long Linh leo lên dây chậm thế?
Anh không biết là do hai người trêu chọc nên Long Linh đã leo xuống thang dây, chuẩn bị cho họ leo cây.
Nhưng mà, nghe thấy Diệp Phàm chế nhạo Lâm Thanh Đế thế thì cô ta lập tức quay lại, điều này dẫn đến việc cô ta vẫn chưa xuất hiện.
“Diệp Phàm, miệng lưỡi sắc bén như thế cũng không thể thay việc mày phải chết đâu. Đó là sai lầm lớn nhất trong cuộc đời này của mày khi chống lại Lâm Thanh Đế tao...”, vẻ mặt của Lâm Thanh Đế lúc này như một con dã thú.
“Bắn cho tôi, bắn chết thì thôi”, Lâm Thanh Đế trầm giọng nói.
Mấy tên xạ thủ nhanh chóng giơ súng lên, nhắm vào ba người Diệp Phàm định bắn, nhưng ngay lúc này có một tiếng “đùng” vang lên từ phía sau.
Tên xạ thủ đứng đó như bù nhìn, chỉ thấy Long Linh mỗi tay một súng, mỗi lần một tiếng súng vang lên là một tên xạ thủ ngã xuống.
“Bảo vệ cậu chủ, lùi lại phía sau, mau lùi lại phía sau...”, người đàn ông bảo vệ cho Lâm Thanh Đế hét lớn, quá bất ngờ rồi.
Không ai nghĩ đến, sẽ có đạn từ mép tàu bắn tới, Diệp Phàm lúc này thở phào nhẹ nhõm.
Rồi sắc mặt anh lộ ra sát ý rõ ràng: “Ngọc Quân, tôi chắn cho hai người, mau dẫn Hàn Tuyết lên thuyền”.
“Diệp Phàm,..”, Hàn Tuyết hét lên, Diệp Phàm quay lại hôn lên môi cô một cái rồi cầm theo kiếm Katana, trực tiếp nhảy xuống, tàn sát đội ngũ của đang hỗn loạn của Lâm Thanh Đế.
“Chị dâu, mau đi thôi...”, Âu Dương Ngọc Quân hét lớn rồi nhanh chóng leo xuống thang.
Long Linh bắn hết đạn trong tay, vừa mới dừng lại thì lúc này Diệp Phàm đã lao tới trước mặt cô ta.
Không có súng lục của Long Linh trấn áp, đám người của Lâm Thanh Đế ngay lập tức lao đến, nhưng khi chiến đấu ở cự ly gần thì sự đe dọa của súng đã giảm đáng kể.
“Giết, giết chết cho tôi”, Lâm Thanh Đế hét lớn.
“Trứng chọi với đá, hôm nay phải lấy được cái mạng chó của mày”, Diệp Phàm lập tức lao vào đội ngũ của Lâm Thanh Đế, không thể để cho những tên xạ thủ còn lại nạp đạn, chỉ có thể giết chết!
Diệp Phàm giết người đến điên cuồng, anh dần dần tiến lại gần Lâm Thanh Đế, trong khi Long Linh đã đón được Hàn Tuyết và để cô leo xuống thang dây.
“Chặn lại, chặn lại”, Lâm Thanh Đế hét lớn, trong tiếng hét lúc này của hắn ta còn mang theo một chút sợ hãi.
Diệp Phàm chuẩn bị giết hắn ta, hắn ta đang rút lui, nhưng không so được với tốc độ Diệp Phàm lao về đây.
“Lâm Thanh Đế, mày có còn lời trăng chối nào không?”, Diệp Phàm hét thẳng vào Lâm Thanh Đế - người đang gần trong gang tấc.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!